Ba giờ sáng hôm ấy - Chương 11
Người đầu tiên khai là quản lý chung cư.
Sau đó tới Lục Minh Triết.
Anh ta giao nộp một điện thoại bí mật, bên trong lưu toàn bộ tin nhắn với Lục Cảnh Hành.
Kế hoạch ban đầu được gửi từ một tuần trước.
【Ba giờ sáng ngày mười chín, đưa xe vào vị trí đã định.】
【Điều chỉnh ghế lái theo thông số của Thẩm Ý Ninh.】
【Đặt điện thoại của Hứa Văn Thành dưới ghế phụ.】
【Sau khi cô ta lái xe ra khỏi tầng hầm năm phút, gọi báo cảnh sát.】
【Nói nhìn thấy cô ta kéo một người đàn ông lên xe sau khi cãi nhau.】
【Không được để lại dấu vân tay.】
Trong một đoạn tin khác, Lục Minh Triết hỏi:
【Nếu chị ta không xuống thì sao?】
Lục Cảnh Hành trả lời:
【Mẹ sẽ gọi thúc giục. Nhược Vi sẽ dùng tài khoản ẩn danh tung tin cô ta phát bệnh.】
【Nếu vẫn không xuống, dùng phương án hai.】
Phương án hai là phóng hỏa căn hộ.
Trong hệ thống thông gió của nhà tôi, cảnh sát tìm thấy một thiết bị tạo khói điều khiển từ xa.
Khi chuông báo cháy vang lên, tôi buộc phải rời khỏi căn hộ.
Lưu Mỹ Quyên sẽ xuất hiện, giả vờ hoảng loạn kéo tôi xuống tầng hầm.
Sau đó ép tôi lái xe ra khỏi khu vực cứu hỏa.
Nếu tôi không nghe lời, họ sẽ đánh ngất tôi rồi đặt vào ghế lái.
Lục Minh Triết nói mình chỉ đồng ý giúp anh trai “dọa tôi một chút”.
Anh ta không biết Hứa Văn Thành sẽ bị nhét vào khoang xe.
Nhưng đoạn video tại kho lạnh đã chứng minh anh ta trực tiếp dùng gậy điện tấn công nạn nhân.
Đối mặt với chứng cứ, Lục Minh Triết lập tức đổi lời khai.
“Là Lục Cảnh Hành ép tôi!”
“Anh ta nắm chứng cứ tôi đánh bạc và biển thủ tiền công ty.”
“Nếu tôi không làm, anh ta sẽ đưa tôi vào t/ù!”
“Anh ta mới là chủ mưu!”
Tống Nhược Vi cũng không chịu thua.
Cô ta giao ra một ổ cứng chứa sổ sách bí mật, nói Lục Cảnh Hành đã lừa mình.
“Anh ấy nói chỉ cần Thẩm Ý Ninh bị bắt, anh ấy sẽ ly hôn và cưới tôi.”
“Tôi đang mang thai con anh ấy.”
“Anh ấy nói toàn bộ cổ phần sau này sẽ thuộc về con tôi!”
Kết quả kiểm tra tại bệnh viện cho thấy cô ta hoàn toàn không mang thai.
Tờ siêu âm là giả.
Tống Nhược Vi sửng sốt rất lâu.
Sau đó cô ta bật khóc.
“Không thể nào!”
“Chính anh ấy đưa tôi đi khám!”
“Bác sĩ nói tôi đã mang thai sáu tuần!”
Cảnh sát điều tra và phát hiện vị bác sĩ kia là bạn học của Lục Cảnh Hành.
Lục Cảnh Hành cố ý làm giả kết quả, dùng một đứa trẻ không tồn tại để kiểm soát Tống Nhược Vi.
Cô ta tin rằng mình sắp trở thành mẹ của người thừa kế nhà họ Lục, vì vậy sẵn sàng giúp anh ta làm mọi việc.
Khi biết sự thật, Tống Nhược Vi gần như phát điên.
Cô ta khai toàn bộ tài khoản, mật khẩu, địa điểm cất sổ sách và tên những người từng nhận tiền.
Còn Lưu Mỹ Quyên vẫn cứng miệng.
Bà ta khẳng định tất cả đều do hai người trẻ tuổi tự ý làm.
“Tôi chỉ muốn con dâu nghe lời chồng.”
“Tôi không biết trong xe có người.”
“Cảnh Hành là con trai tôi. Nó bảo tôi giúp gọi Thẩm Ý Ninh xuống nhà, tôi đương nhiên phải giúp.”
Cảnh sát đưa ra đoạn ghi âm thu được từ điện thoại Lục Minh Triết.
Giọng Lưu Mỹ Quyên vang lên rất rõ:
“Sau khi nó bị bắt, có thật cổ phần sẽ thuộc về Cảnh Hành không?”
“Đến lúc đó căn biệt thự bên hồ phải sang tên cho mẹ.”
“Còn con đàn bà họ Thẩm kia, tốt nhất cả đời đừng ra ngoài nữa.”
Lưu Mỹ Quyên lập tức im lặng.
Nhưng điều khiến bà ta hoàn toàn sụp đổ là lời khai của Lục Minh Triết.
Lục Minh Triết nói:
“Mẹ biết hết.”
“Chính mẹ là người đề nghị nếu Hứa Văn Thành tỉnh lại thì tiêm thêm thuốc.”
“Bà nói một người ch/ế/t không thể lên tiếng làm chứng.”
Lưu Mỹ Quyên lao tới định đánh con trai.
Hai người ngay lập tức chửi rủa nhau trong phòng thẩm vấn.
“Đồ bất hiếu!”
“Mày đẩy cả nhà vào đường cùng!”
“Là mẹ ép tôi nghe lời anh trai!”
“Từ nhỏ đến lớn, trong mắt mẹ chỉ có anh ấy!”
“Bây giờ anh ấy bỏ trốn, mẹ lại muốn tôi gánh tội thay sao?”
Mười mấy năm tình thân.
Chỉ cần đứng trước nguy cơ ngồi t/ù, lập tức tan thành từng mảnh.
9
Một giờ chiều, Hứa Văn Thành tỉnh lại.
Tôi tới bệnh viện.
Ông nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, gương mặt vẫn nhợt nhạt.
Nhìn thấy tôi, ông cố gắng nâng tay.
“Cô… không chạm vào chìa khóa chứ?”
Câu đầu tiên ông hỏi vẫn là chuyện đó.
Sống mũi tôi cay lên.
“Không.”
“Tôi đã gọi cảnh sát.”
“Ông được cứu kịp thời.”
Hứa Văn Thành nhắm mắt, thở phào.
“Vậy là tốt.”
“Tôi sợ cô tin hắn.”
Tôi im lặng vài giây.
“Trước tối qua, tôi vẫn còn hy vọng mình hiểu lầm.”
“Hứa tổng, có phải tôi rất ngu ngốc không?”
Ông nhìn tôi.
“Bố cô từng nói cô có một khuyết điểm.”
“Cô nhớ không?”
Tôi lắc đầu.
“Ông ấy nói cô luôn cho rằng người khác cũng có giới hạn giống mình.”
“Cô không làm chuyện tuyệt tình, nên cô tin người khác cũng không làm.”
“Đó không phải ngu ngốc.”
“Chỉ là lòng tốt đặt nhầm chỗ.”
Tôi cúi đầu.
Hứa Văn Thành tiếp tục: