Giới thiệu truyện
Ba giờ sáng, chồng gọi điện ép tôi xuống tầng hầm chuyển xe.
Việc đầu tiên tôi làm lại là gọi cảnh sát, tố cáo anh ta có khả năng đã gi/ế/t người rồi giấu x/á/c.
Đồng hồ vừa nhảy sang ba giờ sáu phút, điện thoại đặt cạnh gối bất ngờ rung lên.
Người gọi là chồng tôi, Lục Cảnh Hành.
Tôi còn chưa kịp tỉnh ngủ hoàn toàn thì giọng nói lạnh tanh của anh ta đã truyền tới.
“Thẩm Ý Ninh, xuống dưới chuyển xe ngay.”
Tôi kéo chăn khỏi người, lập tức ngồi thẳng dậy.
Ở phía bên kia không hề có tiếng người nói chuyện, tiếng gió hay tiếng máy móc.
Chỉ là một khoảng im lặng kín mít, giống như anh ta đang đứng trong căn phòng bị phong kín hoàn toàn.
Tôi không trả lời.
Lục Cảnh Hành mất kiên nhẫn, tiếp tục thúc giục:
“Xuống nhanh lên. Xe đang chắn lối cứu hỏa. Chìa khóa để trên chiếc tủ cạnh cửa.”
Ánh mắt tôi dừng lại trên màn hình điện thoại.
Ba chữ Lục Cảnh Hành hiện rõ trước mắt.
Đó là chồng tôi.
Chất giọng phát ra từ điện thoại cũng không sai.
Thế nhưng sau ba năm chung sống, anh ta gần như chưa từng dùng giọng điệu lạnh lùng như vậy để gọi trọn vẹn tên tôi.
Cảm giác bất an lập tức bò dọc sống lưng.