Giới thiệu truyện
Bạn thân hỏi mượn căn hộ lâu ngày không có người ở của tôi.
Cô ấy nói vừa cãi nhau với vị hôn phu, trong lòng quá rối, muốn tạm lánh đi vài hôm để được yên tĩnh.
Đêm trả lại nhà, cô ấy gọi điện.
“Vãn Vãn, tớ đã thu dọn xong rồi. Chìa khóa nằm trong hộp công tơ điện trước cửa. Tớ có chuyện gấp, phải đi xa một chuyến. Khi nào về, tớ mời cậu ăn lẩu.”
Sang ngày hôm sau, tôi ghé căn hộ để lấy tài liệu.
Cánh cửa vừa mở, bước chân tôi liền dừng lại.
Mọi thứ bên trong sạch sẽ quá mức.
Sạch đến bất thường.
Dẫu vậy, giữa không khí vẫn lẩn khuất một lớp m/ù/i nước kh//ử trù//ng rất nhạt.
Mãi đến khi Trình Mặc, người bạn đang công tác tại khoa gi//ải ph//ẫu bệ//nh, tới tìm tôi, cảm giác bất an ấy mới thật sự biến thành nỗi sợ.
Anh mới bước vào đã cau mày.
“Trong nhà cậu có m/ù/i gì thế này? Có người đang cố che giấu thứ gì sao?”
Trình Mặc tắt máy lọc không khí, lấy một lọ th/ử nhỏ, xịt nhẹ về phía góc tường trong phòng ngủ.
Chỉ vài giây sau, sắc mặt anh trầm hẳn xuống.
“Tống Vãn, từ bây giờ đừng đụng vào bất cứ thứ gì trong căn nhà này.”
Anh nhìn thẳng vào tôi.
“Gọi cảnh sát.”
Tối hôm Kiều Tâm Nghi rời khỏi căn hộ, cô ấy gọi cho tôi khá muộn.
“Vãn Vãn.”
Âm thanh truyền qua điện thoại khàn đến mức tôi gần như không nhận ra.
“Tớ không ở căn hộ nữa.”