Giới thiệu truyện
Bạn thân mở tiệc, người trả tiền lại là tôi?
Trước sinh nhật ba ngày, Tô Nhã đã liên tục nhắn trong nhóm bạn:
“Bữa này tôi bao hết. Không ai được phép vắng mặt đâu nhé!”
Tối hôm ấy, tôi ra khỏi nhà với hai bàn tay gần như trống không. Ví tiền bị tôi cố ý để lại trên tủ, trong túi chỉ có duy nhất chiếc điện thoại.
Vừa ngồi vào bàn, Tô Nhã đã tỏ ra hào phóng đến mức khiến người khác phải choáng ngợp.
Lúc thì cô ta bảo mọi người cứ tự nhiên gọi món, lúc lại giục ai thích ăn gì thì chọn món đó. Nhìn dáng vẻ ấy, chỉ thiếu điều cô ta giật lấy thực đơn rồi gọi sạch mọi thứ trong đó.
Tôi không từ chối lòng tốt của cô ta.
Món nào đắt, tôi gọi món đó.
Đến khi men rượu khiến hai má cô ta ửng đỏ, Tô Nhã bỗng vỗ nhẹ lên vai tôi rồi nói như thể chuyện đó vốn đã được thống nhất từ trước:
“Lát nữa bà thanh toán trước giúp tôi nhé. Về nhà tôi chuyển khoản lại.”
Tôi chậm rãi hạ ly rượu xuống bàn.
“Tôi không mang ví.”
“Điện thoại chuyển khoản được mà.”
Nụ cười của cô ta vẫn vô cùng tự nhiên. Cách nói chuyện trơn tru đến mức giống như câu này đã được luyện tập không biết bao nhiêu lần.
Tôi cũng cong môi cười.
“Người nói sẽ đãi khách là bà. Tại sao người thanh toán lại phải là tôi?”
Chỉ trong vài giây, tiếng nói chuyện quanh bàn hoàn toàn biến mất.
Tất cả đều ngừng ăn.