Giới thiệu truyện
Nửa đêm, tôi thức dậy đi vệ sinh thì phát hiện mẹ chồng đang lục túi của mình. Tôi đứng ở cửa, tận mắt nhìn bà lấy thẻ lương của tôi ra chụp ảnh rồi lại đặt về chỗ cũ. Sáng hôm sau, tôi lập tức đến ngân hàng đổi mật khẩu.
“Cái túi của con cũ đến mức này rồi mà vẫn còn dùng à? Xách ra ngoài không sợ mất mặt sao?”
Giọng mẹ chồng từ phòng khách vọng tới, mang theo kiểu quan tâm vừa đủ của người một nhà, nhưng lại giống như một cây kim nhỏ, chậm rãi đâm vào màng nhĩ.
Tôi vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, chân trần giẫm lên nền gạch lạnh ngắt, đứng ở cửa phòng ngủ nhìn ra ngoài.
Ba giờ mười bảy phút sáng.
Trong phòng khách chỉ bật một chiếc đèn cây.
Ánh sáng vàng mờ hắt xuống sàn nhà.
Mẹ chồng mặc bộ đồ ngủ hoa đã giặt đến bạc màu, quay lưng về phía tôi, đang ngồi xổm bên chiếc bàn trà nơi tôi thường để đồ.
Chiếc túi vải tôi mang đi làm hằng ngày đang mở toang.