Giới thiệu truyện
Bố mẹ tôi sống kiểu ai tiêu nấy trả suốt 45 năm. Bố kiếm 5 triệu tệ mỗi năm nhưng chưa từng đưa mẹ một đồng. Đúng ngày nghỉ hưu, ông đòi ly hôn. Mẹ bình thản ký tên, chỉ nói một câu: “Bảy ngày nữa, nhớ nhận chuyển phát.”
Trước cổng Cục Dân chính, bố tôi cười tươi, nhét giấy chứng nhận ly hôn vào túi áo.
“Tự do rồi!”
Ông phủi phủi bộ vest, từ đầu đến cuối chẳng buồn nhìn mẹ lấy một lần.
Bốn mươi lăm năm.
Bốn mươi lăm năm sống theo kiểu ai tiêu nấy trả, ông chưa từng đưa mẹ tôi một đồng nào.
Tiền điện nước chia đôi.