Giới thiệu truyện
Buổi họp lớp vốn đang náo nhiệt thì không biết ai bỗng đề nghị mỗi người kể lại một chuyện khiến bản thân day dứt nhất trong những năm học cấp ba.
Tiếng cười nói nhanh chóng lắng xuống.
Ở vị trí gần cuối bàn, một người phụ nữ cúi gằm mặt, hai tay siết chặt lấy vạt váy. Sau một hồi im lặng, cô ta mới khó nhọc cất tiếng:
“Chuyện tôi hối hận nhất là đã phá tan tình cảm giữa Lục Cảnh Thâm và Hứa Nhược Ninh.”
Mọi ánh mắt trong phòng lập tức dồn về phía cô ta.
Người phụ nữ ấy tên Tống Uyển.
Giọng cô ta càng lúc càng nhỏ, như thể mỗi chữ nói ra đều khiến cổ họng đau rát.
“Năm đó, tôi lấy trộm lá thư Hứa Nhược Ninh viết cho Lục Cảnh Thâm.”
“Sau đó, tôi sửa nội dung bên trong thành những câu mang ý s/ỉ nh/ụ/c rồi cố tình để tất cả mọi người nhìn thấy.”
Cô ta dừng lại vài giây, đôi vai khẽ run.
“Kết quả không khác những gì tôi tính toán.”
“Lục Cảnh Thâm chủ động chia tay cô ấy, còn tuyên bố rằng cả đời này cũng sẽ không tha thứ cho cô ấy.”
Không khí trong phòng đã bắt đầu trở nên kỳ lạ.