Giới thiệu truyện
Cả hai lần tên tôi có thể xuất hiện trong danh sách điều động về Bệnh viện Nhân dân thành phố, cuối cùng đều biến mất.
Khi ấy, tôi chỉ tự an ủi rằng mình còn thiếu kinh nghiệm, thâm niên cũng chưa đủ dày, vì thế lại im lặng khoác hòm thu/ốc lên vai, tiếp tục đi qua hết con đường núi này đến con đường núi khác.
Mãi đến kỳ nghỉ thăm thân năm đó, khi tôi về nhà trước lịch hẹn đúng một ngày.
Cánh cửa phòng làm việc khi ấy chỉ khép hờ.
Giọng mẹ chồng tôi từ bên trong truyền ra:
“Suất vào Bệnh viện Nhân dân thành phố lần này, vì sao con lại gạch tên Khương Ninh nữa?”
Người đáp lại bà là chồng tôi.
Cố Thừa nói bằng giọng rất đều, bình thản đến mức giống như chuyện ấy chẳng liên quan gì đến tôi.