Cánh Cửa Do Tôi Mở - Chương 17
Tôi mở tập tài liệu, nhìn thấy lá thư mẹ để lại được kẹp ở trang cuối cùng.
Lá thư rất ngắn, được bà viết khi đang nằm viện.
Bà nói để lại căn nhà cho tôi không phải vì muốn tôi ôm khư khư gạch ngói cả đời, mà chỉ mong bất cứ khi nào mệt mỏi, tôi vẫn có một cánh cửa do chính tay mình mở ra.
Trước đây, tôi chỉ nhớ đến “một cánh cửa”, nhưng lại bỏ qua hai chữ “tự mở”.
Tôi khép tập tài liệu lại.
“Bố, hôm diễn ra hôn lễ, con đã nói hơi nặng lời.”
“Con nói không nặng đến thế thì có lẽ bố vẫn chưa tỉnh ngộ.”
“Bố thật sự không nên đợi đến khi lên sân khấu.”
“Ừ.”
“Cũng không nên dùng việc sang tên căn nhà để thử lòng người khác.”
“Ừ.”
“Sau này đừng lấy danh nghĩa bảo vệ con để thay con quyết định nữa.”
Ông gật đầu:
“Bố nhớ rồi.”
Nhìn mái tóc mai đã lấm tấm bạc của ông, tôi đột nhiên hỏi:
“Có phải bố cũng sợ mẹ trách mình không?”
Ông sững người, đưa tay vuốt nhẹ lá thư.
“Trước khi ra đi, mẹ con dặn bố phải chăm sóc con thật tốt. Bố luôn cho rằng chăm sóc tốt nghĩa là không thể để con đi sai dù chỉ một bước.”
“Không ai có thể ngăn người khác phạm sai lầm.”
“Bây giờ bố hiểu rồi.”
Ông đẩy tập tài liệu về phía tôi.
“Có ký hay không, con cứ từ từ suy nghĩ.”
“Con ký.”
Tôi cầm bút, viết tên mình vào đơn đề nghị.
Bố nhìn tôi ký xong nhưng không động đến chồng tài liệu.
“Con tự giữ lấy.” Ông nói.
Ngày hết thời gian cân nhắc ly hôn, Chu Khải Minh đến muộn hai mươi phút.
Anh gầy đi một vòng so với ngày tổ chức hôn lễ, trên người mặc chiếc áo khoác màu xám tôi từng mua cho anh. Triệu Quế Phương không đến. Chu Hải Sinh chỉ đi cùng anh đến cửa, không bước vào trong.
Thủ tục được giải quyết rất nhanh.
Khi nhân viên đưa hai quyển giấy chứng nhận ly hôn ra, Chu Khải Minh nhìn chằm chằm trang bìa một lúc.
“Có lẽ công ty không giữ được nữa.” Anh nói.
“Em nghe nói rồi.”
“Nếu lúc ấy em chịu giúp anh, có lẽ mọi chuyện đã không thành ra thế này.”
“Có lẽ công ty sẽ cầm cự thêm được vài tháng, cũng có thể căn biệt thự sẽ bị phát mãi.”
“Em vẫn chỉ nghĩ đến tình huống xấu nhất.”
“Bởi vì hậu quả tồi tệ nhất sẽ do em gánh chịu.”
Anh bật cười, nụ cười vô cùng mệt mỏi.
“Sau này chắc em sẽ tìm một người môn đăng hộ đối với mình.”
“Em không biết.”
“Ít nhất sẽ không tìm một kẻ nợ nần như anh.”
“Em rời khỏi anh không phải vì anh mắc nợ.”
Anh nhìn tôi.
“Mà bởi vì anh cho rằng người yêu mình thì phải gánh chịu những rủi ro anh không chịu nói rõ thay anh.”
Anh không nói thêm lời nào.
Khi đi đến cửa, Chu Hải Sinh đứng dậy, khẽ gật đầu với tôi.
“Vãn Vãn, bảo trọng.”
“Chú Chu cũng bảo trọng.”
Bước chân Chu Khải Minh khựng lại, nhưng anh không quay đầu.
Hai bố con họ một trước một sau bước vào trong gió. Chu Hải Sinh mở cửa xe cho anh, đưa tay vỗ nhẹ lên lưng anh một cái.
Tôi đứng trên bậc thềm, nhìn chiếc xe dần đi xa.
Trần Nghiên hỏi tôi:
“Đau lòng không?”
“Có.”
“Hối hận không?”
Tôi suy nghĩ vài giây:
“Không hối hận.”
Cô ấy đưa cho tôi một gói khăn giấy, không nói thêm gì nữa.
Một tháng sau, căn biệt thự được sang tên trở lại cho tôi.
Ngày nhận giấy chứng nhận quyền sở hữu mới, tôi không nói cho Chu Khải Minh biết, cũng không đăng lên trang cá nhân. Tôi cất quyển sổ đỏ vào chiếc túi vải cũ mẹ để lại, tự lái xe đến đường Vân Thê.
Trong sân phủ đầy lá rụng.
Trước cửa vẫn còn hai đôi dép lê màu đỏ Triệu Quế Phương từng đặt mua trên mạng gửi đến. Một đôi có chữ “bố”, một đôi có chữ “mẹ”. Vốn dĩ bà định sau hôn lễ sẽ dọn vào đây và sử dụng chúng.
Tôi bỏ hai đôi dép vào hộp giấy, liên hệ đơn vị vận chuyển gửi trả về nhà họ Chu.
Sau đó, tôi mở ứng dụng khóa cửa, kiểm tra lại danh sách người dùng.
Dấu vân tay của Chu Khải Minh đã bị xóa, tất cả mật khẩu tạm thời đều hết hiệu lực. Chỉ còn một mình tôi là quản trị viên.
Bố đứng ngoài cổng sân, không bước vào.
“Sao bố không vào?” Tôi hỏi.
“Chủ nhà chưa cho phép.”
Tôi liếc nhìn ông rồi ghi thêm một dấu vân tay mới.
Sau khi hệ thống thông báo ghi nhận thành công, tôi kéo tay ông đến trước khóa cửa.
“Bố, vào nhà thôi.”
Ông đặt ngón tay lên.
Khóa cửa vang lên một tiếng.
Lần này, cánh cửa do chính tay tôi mở ra.
Hết.