Giới thiệu truyện
Chị gái chuẩn bị sinh đứa con thứ hai, nửa đêm gọi điện hỏi vay tiền. Tôi không do dự, chuyển thẳng cho chị ba vạn tệ.
Sau khi nhận được tiền, chị chỉ nhắn lại đúng hai chữ:
“Nhận rồi.”
Không cảm ơn, cũng không nhắc đến chuyện bao giờ hoàn trả.
Đến ngày tôi công khai ảnh đính hôn trên vòng bạn bè, bài đăng nhận được hơn hai trăm lượt thích. Bạn học cũ, đồng nghiệp, họ hàng xa gần đều để lại lời chúc, chỉ riêng tài khoản của chị gái hoàn toàn không có động tĩnh.
Mẹ gọi điện nhắc chị:
“Em con đính hôn rồi, dù bận đến đâu con cũng nên chúc nó một câu.”
Chị đáp bằng giọng thờ ơ:
“Ồ, dạo này bận quá nên quên.”
Tới ngày tôi tổ chức hôn lễ, chị báo con bị sốt, không thể tham dự.
Tôi không chất vấn, cũng chẳng khóc lóc hay làm lớn chuyện.
Chỉ là vào khoảnh khắc ấy, thứ tình cảm mà tôi đã cố giữ gìn suốt bao năm bỗng đứt phựt. Một khi đã đứt, ngay cả chút vương vấn cuối cùng cũng không còn.