Giới thiệu truyện
Khoảnh khắc phát hiện chiếc ví ấy, tay tôi run lên.
Không phải vì sợ.
Mà vì giận.
Tám năm kết hôn, tôi vẫn luôn tin Trần Minh Viễn là một người chồng biết lo cho gia đình.
Ngày nào anh cũng đi làm, tan ca đúng giờ. Thẻ lương giao cho tôi giữ. Cuối tuần đưa con đi học thêm. Lễ Tết chưa từng quên mua quà cho vợ.
Bạn bè ai cũng nói tôi số tốt, lấy được người đàn ông thật thà.
Thế nhưng lúc này đây, trong khe hẹp giữa ghế phụ và bệ tỳ tay trên xe của anh, lại nằm một chiếc ví phụ nữ màu hồng.
Tôi hít sâu một hơi, tự nhủ đừng suy diễn lung tung.
Biết đâu là của đồng nghiệp bỏ quên.
Biết đâu là của khách hàng.