Giới thiệu truyện
Đêm đã khuya lắm, Phó Cảnh Thâm mới mở cửa bước vào.
Tôi vẫn ngồi đợi trước bàn ăn, nơi từng món ăn còn nguyên vẹn. Vừa nhìn thấy cảnh ấy, anh khựng tay một thoáng, vẻ mặt lập tức sa sầm.
Anh cất giọng lạnh nhạt:
“Anh đã bảo em không cần chờ. Cũng chẳng cần chuẩn bị bữa tối cho anh.”
Tôi mỉm cười tiến lại gần, đón lấy chiếc áo vest trong tay anh, vòng tay ôm lấy thắt lưng người đàn ông trước mặt.
“Em biết dạ dày anh yếu, bỏ bữa sẽ không chịu nổi.”
Ngẩng đầu nhìn anh, tôi khẽ cười.
“Hôm nay anh về trễ quá. Em nhớ anh.”