CHỒNG BỐC THĂM TRÚNG CHIẾC TỦ LẠNH TRỊ GIÁ GẦN MƯỜI NGHÌN TỆ - Chương 13
14
Đêm giao thừa, chúng tôi nhận được một bưu kiện.
Người gửi là Hứa Thanh Nghi.
Bên trong có một chậu hoa trà trắng nhỏ cùng một tấm thiệp.
“Chị tôi từng nói hoa trà trắng không tượng trưng cho yếu đuối.”
“Nó nở giữa mùa lạnh nhất, vì vậy cánh hoa mới giữ được màu sắc sạch sẽ.”
“Cảm ơn chị Uyển Tình đã không quay mặt trước điều bất thường.”
“Cũng cảm ơn anh Hạo Nam vì cuối cùng đã lựa chọn lên tiếng.”
Tôi đặt chậu hoa bên cửa sổ.
Trình Hạo Nam đứng sau lưng tôi.
“Năm sau nó có nở không?”
“Chăm tốt thì sẽ nở.”
“Nếu không nở?”
“Thì xem lại cách chăm.”
Anh khẽ cười.
“Con người cũng vậy sao?”
Tôi quay lại nhìn anh.
“Không.”
“Con người làm sai không thể chỉ tưới nước rồi chờ tự sửa.”
“Phải nhận lỗi, chịu trách nhiệm và thay đổi.”
“Anh đang làm.”
“Em biết.”
Anh im lặng một lát rồi hỏi:
“Em đã hoàn toàn tha thứ cho anh chưa?”
Tôi nhìn chậu hoa trà.
“Chuyện đó không quan trọng.”
“Quan trọng là sau này khi gặp một người giống Hứa Thanh Dao, anh có còn im lặng không.”
Anh trả lời không chút do dự:
“Không.”
Tôi gật đầu.
“Vậy là đủ.”
Bên ngoài, pháo hoa bắt đầu sáng lên trên bầu trời.
Ánh sáng nhiều màu phản chiếu qua cửa kính, rơi xuống cánh hoa còn khép kín.
Tôi nhớ lại buổi tối chiếc tủ lạnh được mang đến.
Nếu hôm ấy tôi nghe lời chồng, ném túi đồ vào thùng rác, mọi chuyện sẽ đi theo một hướng hoàn toàn khác.
Có lẽ sáng hôm sau, một cuộc gọi nặc danh sẽ đưa cảnh sát đến nhà.
Có lẽ Trình Hạo Nam sẽ bị bắt vì hành vi phi tang chứng cứ.
Có lẽ thẻ nhớ sẽ bị người của Lương Thừa Phong lấy mất.
Có lẽ Hứa Thanh Dao mãi mãi mang danh kẻ biển thủ.
Và những người đứng sau tất cả vẫn tiếp tục sống trong giàu sang, dùng tiền bịt miệng từng người biết sự thật.
Nhưng trên đời không có nhiều chữ có lẽ như vậy.
Bởi vì tôi đã gọi cuộc điện thoại ấy.
Chiếc tủ lạnh tưởng chừng là món quà may mắn nhất trong tiệc cuối năm, cuối cùng lại trở thành cánh cửa mở ra toàn bộ tội ác.
Những kẻ muốn dùng nó để chôn vùi một người vô tội đã không ngờ rằng thứ bị phong tỏa đầu tiên là căn nhà của tôi.
Còn thứ bị phong tỏa cuối cùng lại là toàn bộ con đường lui của chính bọn họ.
15
Nửa năm sau, tôi nhận được một cuộc gọi từ đài truyền hình.
Họ muốn thực hiện chương trình về những công dân có ý thức bảo vệ chứng cứ.
Người phụ trách nói:
“Cô Lâm, quyết định gọi cảnh sát của cô đã giúp phá được một vụ án lớn.”
“Chúng tôi muốn mời cô chia sẻ kinh nghiệm.”
Tôi từ chối xuất hiện trước ống kính.
Nhưng tôi đồng ý ghi âm một đoạn ngắn.
Người dẫn chương trình hỏi:
“Khi ấy cô có sợ mình phán đoán sai không?”
Tôi trả lời:
“Có.”
“Tôi sợ cảnh sát đến rồi phát hiện chỉ là một túi thực phẩm bị bỏ quên.”
“Tôi sợ hàng xóm chê cười.”
“Tôi cũng sợ công ty của chồng cho rằng chúng tôi cố tình gây rắc rối.”
“Nhưng sự xấu hổ vì báo nhầm chỉ kéo dài một lúc.”
“Hậu quả của việc tiêu hủy nhầm chứng cứ có thể kéo dài cả đời.”
“Vì vậy, khi gặp thứ thật sự bất thường, đừng để nỗi sợ bị chê cười ngăn mình làm điều đúng.”
Đoạn ghi âm được phát sóng vào cuối năm.
Đúng ngày công ty mới của Trình Hạo Nam tổ chức tiệc tất niên.
Năm ấy, anh lại trúng giải.
Lần này là một phong bì màu đỏ.
Bên trong có phiếu mua hàng trị giá ba nghìn tệ.
Vừa bước vào nhà, anh đã giơ phong bì lên.
“Uyển Tình, ra xem phần thưởng của anh này!”
Tôi đang nấu ăn trong bếp.
Nghe thấy câu nói quen thuộc, tay cầm xẻng của tôi lập tức khựng lại.
Trình Hạo Nam cũng nhận ra.
Anh đứng ngoài cửa, nụ cười cứng đờ.
Sau đó anh vội vàng mở phong bì, giơ cao phiếu mua hàng.
“Tiền.”
“Chỉ có tiền.”
“Không có tủ lạnh.”
“Không có ngăn đông.”
“Càng không có túi t/hịt.”
Tôi nhìn vẻ mặt căng thẳng của anh, cuối cùng không nhịn được cười.
“Đứng ngoài đó làm gì?”
“Vào ăn cơm.”
Anh lập tức thay giày, chạy vào bếp.
Trên bàn là nồi lẩu đang sôi.
Trong chiếc tủ lạnh mới, ngăn đông chứa đầy sủi cảo, tôm và những hộp t/hịt được tôi tự tay phân loại.
Mọi thứ đều sạch sẽ.
Mọi thứ đều rõ ràng.
Không còn bí mật nào bị giấu sau lớp băng lạnh.
Trình Hạo Nam ngồi xuống đối diện tôi.
Anh rót hai cốc nước, nâng một cốc lên.
“Chúc mừng năm mới.”
Tôi chạm cốc với anh.
“Chúc mừng năm mới.”
Anh hỏi:
“Phiếu mua hàng dùng để mua gì?”
Tôi suy nghĩ rồi nhìn sang chậu hoa trà trắng bên cửa sổ.
Những nụ hoa đầu tiên vừa hé mở.
“Mua một chiếc két sắt.”
“Két sắt?”
“Để cất giấy tờ quan trọng.”
Anh gật đầu.
“Được.”
Tôi bổ sung:
“Loại không có ngăn đông.”
Trình Hạo Nam suýt sặc nước.
Tiếng cười vang lên trong căn phòng ấm áp.
Bên ngoài cửa sổ, tuyết vẫn rơi.
Nhưng mùa đông năm ấy không còn lạnh như trước.
Bởi vì tất cả những bí mật từng bị đóng băng đã được đưa ra ánh sáng.
Người vô tội cuối cùng cũng được trả lại danh dự.
Kẻ làm điều ác phải trả giá.
Còn chiếc tủ lạnh trị giá gần mười nghìn tệ từng khiến chúng tôi vui mừng chưa đầy mười phút đã hoàn thành vai trò cuối cùng của nó.
Nó không mang đến may mắn cho người trúng thưởng.
Nó mang đến công lý cho một người đã không còn khả năng tự lên tiếng.
Và đó mới là giải đặc biệt thật sự của buổi tiệc cuối năm ấy.