Giới thiệu truyện
Trong ký ức của tôi, người đầu tiên bị ông nội lạnh lùng đuổi đi không phải kẻ trộm, cũng chẳng phải người gây sự, mà lại là một gã ăn xin chỉ đứng lặng trước cổng nhà, nhìn chằm chằm vào bát cơm trên tay tôi.
Khi còn nhỏ, tôi sống cùng ông nội.
Đó là quãng cuối những năm tám mươi, cả vùng núi vẫn còn nghèo khó. Dù vậy, hầu như nhà nào cũng đủ cơm ăn qua bữa.
Ông nội là người thợ mộc duy nhất trong làng. Tay nghề của ông nổi tiếng khắp nơi, từ bàn ghế, tủ giường cho đến quan tài đều được làm vô cùng chắc chắn. Nhờ vậy, cuộc sống của hai ông cháu cũng đỡ vất vả hơn nhiều gia đình khác.
Nhưng điều khiến mọi người kính trọng ông không chỉ nằm ở nghề mộc.
Ông còn là người chuyên đứng ra lo liệu tang lễ trong làng.
Từ đóng quan tài, dựng linh đường đến các nghi thức ma chay, hễ có người qua đời thì việc đầu tiên dân làng nghĩ tới chính là tìm ông nội tôi.
Chiều hôm ấy, khi mặt trời vừa lặn sau dãy núi, hai ông cháu ngồi ăn cơm trên chiếc bàn gỗ nhỏ giữa sân.
Bữa cơm rất đạm bạc, chỉ có vài đĩa rau, nhưng nồi cơm trắng lúc nào cũng đầy.
Tôi đang cúi đầu vét những hạt cơm cuối cùng thì chợt có cảm giác ngoài cổng có người.
Ngẩng lên nhìn, tôi thấy một gã ăn xin.
Quần áo trên người hắn rách nát tả tơi, bẩn đến mức chẳng còn nhận ra màu sắc vốn có.
Mái tóc bết thành từng mảng, rối bù như một ổ rơm mục lâu ngày.
Điều khiến tôi khó quên nhất là dù hắn còn đứng cách khá xa, một mùi tanh nồng của đất ẩm vẫn theo gió xộc thẳng vào mũi. Thứ mùi ấy giống hệt như vừa bước ra từ một ngôi mộ đã chôn cất từ rất lâu.
Hắn không bước vào sân.
Chỉ lặng lẽ đứng ngoài cổng.
Không nói.
Không cười.
Đôi mắt đục ngầu, vô hồn như mắt cá c/h/ế/t, không hề có chút sinh khí của người còn sống.
Trên tay hắn cầm một chiếc bát sứ sứt miệng.
Ánh mắt thì dính chặt vào nửa bát cơm còn lại của tôi.
Cái nhìn ấy khiến cả sống lưng tôi lạnh buốt.