Giới thiệu truyện
Ngày chồng tôi dắt theo một đứa trẻ bước vào nhà, anh ta chỉ nói ba câu.
Thứ nhất: “Đây là con trai anh.”
Thứ hai: “Em đừng hỏi nhiều.”
Câu cuối cùng: “Em nuôi thằng bé khôn lớn đi. Anh đảm bảo nửa đời sau của em sẽ chẳng phải lo cơm áo gạo tiền.”
Tôi không cãi.
Cũng không chất vấn.
Tôi chỉ mỉm cười, lặng lẽ rót cho anh ta một tách trà.
Anh ta cầm lấy, uống một cách tự nhiên như thể mọi chuyện vốn dĩ nên như vậy.
Sáng hôm sau, lúc tan làm trở về, căn nhà đã không còn một bóng người.
Trên bàn chỉ còn duy nhất một mảnh giấy.
Bên trên vỏn vẹn một câu.
“Thứ anh mong nhớ thì tự anh nuôi.”