Giới thiệu truyện
Hai năm sau ngày kết hôn, cuối cùng tôi cũng ma//ng th//ai. Tôi lén chồng đi khám th//ai, nào ngờ cô y tá vừa lật hồ sơ bệnh án đã nói: “Tháng ba năm ngoái, chồng cô từng đưa một cô Trương đến bệnh viện chúng tôi làm thủ tục ph//ẫ/u th//u/ật. Người ký tên lại là cô. Th//ai kỳ này nhất định phải hết sức cẩn thận!”
Tôi siết chặt tờ phiếu xét nghiệm mỏng manh trong tay, đầu ngón tay run lên bần bật.
Hai vạch đỏ rõ ràng hiện trên que thử, giống như một nụ cười đã đến muộn suốt hai năm.
Tôi và Cố Trạch kết hôn đã hai năm. Đông, Tây y uống không biết bao nhiêu, ánh mắt lạnh nhạt của mẹ chồng Thẩm Ngọc Trân cũng chịu đựng không biết bao lần.
Vậy mà hôm nay…
Cuối cùng tôi cũng có t/hai.
Tôi không dám nói với Cố Trạch, định đợi thai ổn định qua ba tháng rồi mới cho anh một bất ngờ.
Một mình đến bệnh viện lập hồ sơ khám thai, lòng ngọt ngào như rót mật, đến cả mùi th///uốc s/át trù//ng cũng thấy thơm ngọt.
Trong lúc xếp hàng chờ gọi tên, tôi không nhịn được mà hết lần này đến lần khác vuốt nhẹ bụng mình. Nơi đó vẫn còn phẳng lặng, nhưng lại đang cất giữ niềm hy vọng lớn nhất đời tôi.
Đến lượt tôi.
Cô y tá tiếp đón còn rất trẻ, mỉm cười nhận giấy tờ và sổ bệnh án.
“Cô Lâm Hiểu Sơ phải không? Lần đầu khám thai đừng căng thẳng nhé.”
Ngón tay cô gõ nhẹ lên bàn phím, mở hồ sơ bệnh án điện tử.
Đột nhiên, cô khẽ “Ơ?” một tiếng.
Bàn tay đang lăn chuột bỗng khựng lại, đôi mày hơi nhíu.