Lão Phật Gia
  • Xu hướng
  • Truyện Mới
Advanced
Đăng nhập Đăng ký
  • Xu hướng
  • Truyện Mới
Đăng nhập Đăng ký
Chương trước
Thông tin

Đám Cưới Đang Diễn Ra - Chương 16

  1. Nhà
  2. Đám Cưới Đang Diễn Ra
  3. Chương 16
Chương trước
Thông tin

Anh bị ung thư, ung thư gan giai đoạn cuối.

Anh không còn tiền chữa bệnh nữa, mà cũng không muốn chữa nữa.

Hai năm qua, anh sống rất khổ.

Ngày nào anh cũng nghĩ, nếu năm đó anh không lựa chọn sai, thì cuộc sống bây giờ sẽ như thế nào.

Có lẽ chúng ta đã kết hôn, biết đâu còn có cả con rồi.

Mỗi mùa đông đến, em vẫn sẽ giống như trước đây nhắc anh mặc chiếc áo khoác màu xanh ấy.

Sau giờ tan làm, anh sẽ mang về cho em chiếc bánh hạt dẻ mà em thích nhất.

Chúng ta sẽ là cặp vợ chồng hạnh phúc nhất trên thế giới.

Đáng tiếc, cuộc đời không có chữ “nếu”.

Anh thừa nhận, lúc mới tiếp cận em, quả thật anh có mục đích.

Gia thế và xuất thân của em, đối với anh khi ấy là sức cám dỗ mà anh không thể cưỡng lại.

Anh từng nghĩ chỉ cần có được tất cả những điều đó thì mình sẽ hạnh phúc.

Nhưng sau khi ở bên em, anh dần nhận ra, hình như anh thật sự đã yêu em.

Anh yêu những bữa cơm em nấu, yêu dáng vẻ em mỉm cười, yêu hình bóng em lặng lẽ ở bên mỗi lần anh tăng ca.

Cảm giác ấy hoàn toàn khác với khi ở bên Tô Vãn.

Ở bên Tô Vãn là đam mê, là dục vọng, là hai tâm hồn cô độc sưởi ấm cho nhau.

Ở bên em lại là sự bình yên, là cảm giác an ổn, là cảm giác của một mái nhà.

Anh đã tham lam muốn có cả hai.

Vừa muốn sự bình yên em mang lại, lại không nỡ từ bỏ sự cuồng nhiệt của Tô Vãn.

Vì thế anh đã nói dối, lừa em, cũng lừa cả cô ấy.

Anh cứ nghĩ mình có thể che giấu tất cả, có thể cùng lúc hưởng trọn hạnh phúc của hai người phụ nữ.

Cho đến ngày diễn ra lễ cưới, khi em dứt khoát quay lưng rời đi.

Lúc đó anh mới nhận ra, điều anh đánh mất không chỉ là một vị hôn thê giàu có.

Mà là người đã đối xử với anh tốt nhất trên thế giới này.

Sau đó anh từng đi tìm Tô Vãn.

Cô ấy đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu anh.

Cô ấy nói chính anh đã hủy hoại cô ấy, nói rằng từ đầu đến cuối chưa từng yêu anh, người cô ấy yêu chỉ là tiền của anh.

Không, là tiền của em.

Chúng anh cãi nhau một trận rất lớn, rồi từ đó không bao giờ gặp lại nữa.

Khi anh rơi xuống đáy cuộc đời, tất cả mọi người đều tránh anh như tránh tà.

Chỉ có em, ngay cả khi anh quỳ xuống cầu xin, em vẫn đưa cho anh một khoản tiền.

Anh biết, không phải vì em vẫn còn yêu anh.

Mà là vì em quá lương thiện.

Du Du, anh xin lỗi em.

Lời xin lỗi này đã đến quá muộn.

Nếu có kiếp sau, anh hy vọng mình có thể trở thành một người tốt.

Một người xứng đáng với em.

Vĩnh biệt cô gái anh từng yêu, cũng là người bị chính anh làm tổn thương.

Chúc em cả đời hạnh phúc.

Lục Triết

Tuyệt bút

Cuối lá thư còn kẹp một tấm ảnh.

Đó là bức ảnh duy nhất chụp chung của tôi và anh ta.

Được chụp trên sân vận động của khu đại học.

Trong ảnh, tôi cười vô tư đến mức chẳng hề biết lo nghĩ, còn anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng như có thể tan chảy thành nước.

Đó là buổi hẹn hò đầu tiên của chúng tôi.

Tôi cầm tấm ảnh, nhìn thật lâu, thật lâu.

Nước mắt bất ngờ rơi xuống.

Tôi không khóc vì anh ta.

Tôi khóc vì cô gái trong bức ảnh ấy, cô gái từng cười rạng rỡ đến như vậy.

Cô ấy sẽ không bao giờ quay trở lại nữa.

Tôi bước đến trước lò sưởi, ném lá thư và tấm ảnh vào trong ngọn lửa.

Ngọn lửa màu cam đỏ lập tức nuốt chửng từng hàng chữ cùng nụ cười tuổi trẻ trên bức ảnh.

Tờ giấy cong lại trong lửa, cháy dần, cuối cùng hóa thành tro bụi.

Cũng giống như quãng quá khứ đau đớn ấy, cuối cùng đã hoàn toàn tan biến khỏi cuộc đời tôi.

Tôi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ.

Ngoài kia, tuyết đang rơi trắng trời, cả thế giới phủ một màu trắng tinh khôi.

Một thế giới hoàn toàn mới.

Một thế giới hoàn toàn mới, thuộc về riêng tôi.

Điện thoại chợt reo lên, là Kiều Na gọi đến.

“Du Du, mau nhìn ra ngoài đi! Tuyết rơi rồi! Ra uống với mình một ly nào!”

Tôi mỉm cười.

“Được.”

Tôi khoác áo ngoài, bước ra khỏi phòng tranh.

Gió lạnh thổi lên mặt, rất lạnh, nhưng cũng khiến đầu óc tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Tôi ngẩng đầu, đưa tay đón lấy một bông tuyết đang chầm chậm rơi xuống.

Bông tuyết nhanh chóng tan ra trong lòng bàn tay tôi.

Cảm giác lạnh buốt ấy chỉ tồn tại trong chớp mắt.

Cũng giống như những con người từng bước vào cuộc đời ta rồi lại rời đi.

Không có điều gì là vĩnh cửu.

Ngoại trừ chính bản thân bạn.

Và những người thật lòng yêu thương bạn.

Tôi bước về phía quán bar đã hẹn với Kiều Na.

Ánh đèn đường kéo chiếc bóng của tôi dài thật dài.

Tôi biết, từ hôm nay trở đi, tôi sẽ một mình đi trên một chặng đường rất dài.

Nhưng tôi không sợ.

Bởi vì tôi biết, ở cuối con đường ấy luôn có ánh sáng.

Hết

Chương trước
Thông tin

BÌNH LUẬN

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
  • Giới thiệu
  • Chính sách

Đọc truyện tại Laophatgia.net

Đăng nhập

Mất mật khẩu?

← Back to Lão Phật Gia

Đăng Ký

Đăng Ký Cho Trang Web Này.

Đăng nhập | Mất mật khẩu?

← Back to Lão Phật Gia

Mất mật khẩu?

Xin vui lòng nhập mật tên và địa chỉ email. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo ra một mật khẩu mới qua email.

← Back to Lão Phật Gia

wpDiscuz