Giới thiệu truyện
Để tránh người khác nghi ngờ mối quan hệ của chúng tôi, mỗi lần đến nhà bạn trai là Lục Ngôn Thương, tôi chỉ được dùng những thứ “một lần”.
Đi trong nhà là dép dùng một lần.
Ăn cơm là đũa dùng một lần.
Ở lại qua đêm thì đến cả ga trải giường cũng là loại dùng xong rồi bỏ.
Anh luôn dịu giọng dỗ dành tôi:
“Lỡ có người nhìn thấy đồ của em thì anh biết giải thích thế nào?”
Rồi lại hứa hẹn:
“Đợi lần sau công khai, anh sẽ chuẩn bị riêng mọi thứ cho em.”
Ba năm trôi qua.
Tôi đã chờ không biết bao nhiêu cái “lần sau” ấy.
Nhưng mỗi lần bước vào căn nhà đó, tôi vẫn chỉ là một vị khách.
Cho đến hôm anh tổ chức tiệc sinh nhật tại nhà cho cô trợ lý trẻ Hạ Nhiễm.
Cửa vừa mở, Hạ Nhiễm đã quen thuộc cúi xuống, lấy ngay trong tủ giày một đôi dép đôi phiên bản giới hạn rồi mang vào.
Đám bạn của Lục Ngôn Thương nối nhau bước theo sau, mỗi người tiện tay lấy một đôi dép dùng một lần.
Chỉ trong chốc lát, toàn bộ dép đều hết sạch.
Ngoài cửa chỉ còn mình tôi đứng lặng.
“Em cứ đi chân đất vào.”