Giới thiệu truyện
Ăn Tết Nhà Chồng Phải Ngủ Dưới Sàn Bếp, Hai Giờ Sáng Chồng Đánh Thức Tôi: “Mặc Áo Vào, Đi Theo Anh”
Gả vào nhà họ Lâm đã bảy năm, tôi tự nhận mình chưa từng thiếu sót bổn phận của một người con dâu.
Vậy mà đêm giao thừa năm nay, mẹ chồng lại nói trong nhà không còn phòng trống, bảo tôi trải tạm một tấm đệm dưới sàn bếp, chịu khó ngủ qua một đêm.
Hai giờ sáng.
Cửa kính nhà bếp đã phủ kín một lớp hoa băng. Tôi lạnh đến cứng cả người, đang mơ mơ màng màng thì bất ngờ bị chồng đẩy tỉnh.
“Mặc áo vào, đi theo anh.”
Ánh đèn trong bếp là loại bóng sợi đốt kiểu cũ, công suất không cao, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt. Dưới ánh đèn ấy, ngay cả những vệt dầu bám trong khe gạch cũng dường như dịu mắt hơn đôi chút.
Nhưng ánh sáng có dịu dàng đến đâu cũng chẳng thể sưởi ấm con người.
Nhất là giữa đêm cuối tháng Chạp lạnh cắt da cắt thịt.
Nhất là khi dưới người tôi chỉ có một tấm đệm mỏng.
Trên cửa kính kết một lớp băng dày. Cửa bếp lại không đóng kín được, lúc nào cũng hở ra một khe rộng chừng ngón tay. Gió lạnh cứ như một con rắn nhỏ, len lỏi từng chút một vào trong.
Tôi kéo chặt áo bông hết lần này đến lần khác, vậy mà vẫn cảm thấy hơi lạnh như đang từ trong kẽ xương thấm ngược ra ngoài.
Viên gạch ngay dưới thắt lưng lạnh chẳng khác gì một tấm sắt.
Mỗi lần trở mình, đầu gối vô tình chạm xuống sàn là cả người tôi lại run lên bần bật.
Thật ra căn bếp chẳng rộng rãi gì.