Giới thiệu truyện
Chị Chồng Ở Cữ, Tôi Nhường Luôn Phòng Cưới
“Phòng ngủ chính?” Tôi nhắc lại, “Là phòng của vợ chồng mình?”
“Đúng.” Trần Hạo gật đầu. “Chị anh ở phòng đó sẽ tiện hơn vì có nhà vệ sinh riêng. Còn em thì ngủ phòng khách hoặc…” Anh đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng dừng ở chiếc sofa. “Ngủ sofa cũng được. Chỉ một tháng thôi mà.”
Lúc này, chị chồng Trần Phương đang ngồi bên bàn ăn, ôm cô con gái mới sinh được mười hai ngày. Chị cúi đầu không nói gì, nhưng khóe môi lại thấp thoáng một nụ cười.
Mẹ chồng, bà Lý Văn Lan, ló đầu từ trong bếp ra, trên tay vẫn cầm chiếc khăn lau.
“Tô Tình à, chị con khổ lắm. Sinh mổ đứa đầu, vết mổ vẫn chưa lành hẳn. Hai đứa còn trẻ, chịu khó nhường nhau một tháng là qua thôi.”
Tôi đặt chiếc vali trong tay xuống, nhìn ba người trước mặt.
Mẹ chồng từng là giáo viên tiểu học đã nghỉ hưu. Cả đời bà trọng nam khinh nữ, nhưng lại thiên vị cô con gái Trần Phương vô cùng.
Trần Hạo là con trai út khi bà đã lớn tuổi, phía trên còn một người chị hơn anh tám tuổi.
Sau sáu năm kết hôn, Trần Phương mới mang thai được đứa con đầu. Nhà chồng chị điều kiện không tốt, mẹ chồng thương con gái nên nhất quyết bắt Trần Hạo đón chị về nhà tôi ở cữ.
Tôi hít sâu một hơi, nở nụ cười dịu dàng.
“Được, vậy để chị ở phòng ngủ chính.”
Trần Hạo rõ ràng khựng lại. Có lẽ anh không ngờ tôi đồng ý dễ dàng đến vậy.
“Thật chứ?”