Giới thiệu truyện
EM CHỒNG MỞ TIỆC ĐÍNH HÔN 50 BÀN, NHƯNG HAI MẸ CON TÔI KHÔNG CÓ NỔI MỘT CHỖ NGỒI. ĐẾN KHI CẢ TIỆC ĂN XONG KHÔNG AI CHỊU THANH TOÁN, CHỈ MỘT CÂU CỦA TÔI ĐÃ LÀM CẢ HỘI TRƯỜNG IM BẶT.
Đến lúc ấy tôi mới hiểu.
Có những gia đình đông người đến mấy, cũng chưa chắc có chỗ dành cho mình.
Tôi cúi xuống vuốt lại cổ áo cho Tiểu Hòa.
Bộ vest xanh con mặc là tháng trước tôi mới mua, hơn ba trăm tệ. Khi chọn nó, tôi chỉ mong con xuất hiện thật tươm tất trong lễ đính hôn của chú, để không ai có cớ chê bai.
Bây giờ nghĩ lại…
Ba trăm tệ ấy đúng là tiêu uổng.
“Tiểu Hòa ngoan, mẹ dẫn con đi ăn món ngon nhé.”
Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ của con, chuẩn bị rời đi.
Đúng lúc ấy, giọng Chu Minh vang lên phía sau, vừa đủ lớn để lọt vào tai tôi.
“Anh đúng là thật. Đưa chị dâu tới mà chẳng báo trước. Em sắp đủ ghế theo số khách rồi, giờ biết lấy đâu ra chỗ nữa? Hay anh vào ngồi bàn chính đi, còn chị dâu đưa cháu ra ngoài ăn tạm nhé.”
Tôi không quay đầu.
Nhưng tôi biết Chu Lỗi đang đứng sau lưng mình.
Anh vẫn im lặng.
Giống hệt một cây trúc bị gió ép cong, chẳng đủ cứng để bật dậy, cũng chẳng dám gãy.
“Tiểu Niệm…”
Rất lâu sau anh mới cất tiếng.
Âm thanh nhỏ đến mức gần như bị tiếng cười nói trong phòng tiệc nuốt mất.
Tôi dừng chân.
Nhưng vẫn không ngoảnh lại.
“Hay là… em đưa con về trước nhé?”
Giọng anh đầy vẻ van nài.
Nhưng cái sự hiển nhiên trong đó còn khiến tôi lạnh lòng hơn.
Tôi xoay người nhìn anh.
Chiếc áo khoác xanh đậm anh đang mặc là tôi mua từ mùa đông năm ngoái. Hôm ấy giảm giá còn hơn bốn trăm tệ. Anh mặc suốt cả mùa, đến giờ cổ tay áo cũng đã bạc màu.
Mái tóc hơi rối.
Gương mặt đầy vẻ lúng túng.
Anh không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, chỉ cúi đầu nhìn nền gạch.
“Chu Lỗi.”
Tôi chậm rãi gọi tên anh.
“Con trai anh đang đói.”
Môi anh khẽ động.
Như muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng…
Vẫn không thốt nên lời.
Nhìn người đàn ông bất lực trước mặt…
Tôi bỗng thấy kiệt sức.
Không phải mệt vì đứng lâu.
Mà là thứ mệt mỏi tích tụ suốt năm năm, ngấm vào tim, len vào từng thớ xương, muốn gạt đi cũng không nổi.
Năm năm.
Tôi làm dâu nhà họ Chu đã tròn năm năm.
Thế nhưng…
Trong căn nhà ấy, tôi chưa từng được xem là người một nhà.
Mẹ chồng chê nhà mẹ đẻ tôi nghèo, chẳng có của hồi môn đáng giá.
Em chồng chê tôi quê mùa, ăn mặc chẳng giống người thành phố.
Còn cậu em út…