Giới thiệu truyện
Khi bạn thân cướp mất bạn trai tôi, kể từ khoảnh khắc đó, những ngày yên ổn của cô ta cũng khép lại.
Hôm ấy, mưa như trút nước.
Chu Lâm Xuyên lái xe đến văn phòng luật đón tôi tan làm.
Tôi vừa định mở cửa ghế phụ thì Tô Di đã ôm túi máy tính, nhanh chân ngồi vào trước.
Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi, cười đầy áy náy.
“Chiếu Vi, hôm nay tớ hơi say xe, cậu đừng để bụng nhé?”
Tôi còn chưa kịp đáp lời thì Chu Lâm Xuyên đã khép cửa xe lại giúp cô ta.
“Tối qua cô ấy sửa tài liệu đến ba giờ sáng. Cho cô ấy ngồi phía trước sẽ đỡ mệt hơn.”
Tôi đứng giữa màn mưa, lặng lẽ nhìn anh hai giây.
Cái gọi là bộ tài liệu sửa đến ba giờ sáng ấy, thực ra là do tôi thức đến một giờ đêm để làm lại từ đầu cho cô ta.
Bởi bản ý kiến biện hộ cô ta viết, ngay cả mã số vụ án cũng chép sai.
Lên xe chưa bao lâu, một góc váy của Tô Di bị nước mưa làm ướt.
Chu Lâm Xuyên tiện tay lấy chiếc áo khoác cashmere của tôi ở ghế sau, phủ lên chân cô ta.
“Đừng để lạnh. Em mà cảm cúm là sẽ ho nửa tháng.”