Giới thiệu truyện
Sau khi cào trúng tấm vé độc đắc trị giá 12 triệu tệ, tôi lập tức nghỉ việc, lặng lẽ về quê sống ẩn. Khi em gái hỏi, tôi chỉ bảo mình trúng có 120 nghìn tệ. Nào ngờ sáng hôm sau, cô ấy đã dẫn cả chồng con kéo đến chặn cửa, còn đưa cả mẹ theo để ép tôi cho cả nhà dọn vào ở nhờ.
“Anh, rốt cuộc anh trúng bao nhiêu tiền?”
Tống Vũ Đình đứng ngoài cửa, tay xách túi quýt, nở nụ cười lấy lòng đến mức khóe mắt hằn rõ những nếp nhăn.
Tống Viễn vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước.
Chỉ vừa nhìn thấy dáng vẻ của em gái, tim anh đã chùng xuống.
Tin tức lan nhanh hơn anh tưởng.
Hôm qua anh mới từ tỉnh thành trở về, hôm nay người đã tìm tới tận cửa.
“Không nhiều.”
Vừa lau tóc, anh vừa nghiêng người nhường đường cho cô bước vào.
“Chỉ hơn một trăm nghìn thôi.”
“Hơn một trăm nghìn?”
Tống Vũ Đình theo anh vào nhà, đôi mắt không ngừng đảo khắp căn phòng.
“Anh, anh đừng giấu em nữa.”
“Em nghe người ta nói anh trúng giải lớn, đến cả việc ở nhà máy cũng nghỉ luôn rồi.”
Tống Viễn ngồi xuống sofa, tiện tay cầm điều khiển mở tivi.
“Nhà máy làm ăn sa sút.”
“Anh không muốn làm nữa.”