Giới thiệu truyện
“Tống Cẩn Du, con trai cô ngã rồi!”
Giọng dì Lưu hàng xóm từ cầu thang vọng lên, chói tai như dao cứa lên kính.
Tôi đang mua rau ở siêu thị dưới nhà, trong tay còn xách một túi trứng và hai cân sườn.
Nghe thấy câu này, túi nilon trong tay tôi suýt rơi xuống đất.
Tôi không kịp nghĩ nhiều, vội vàng lao lên lầu.
Nhà tôi ở tầng sáu, là kiểu chung cư cũ không có thang máy.
Khi chạy đến chỗ ngoặt tầng ba, tôi nhìn thấy Triệu Tiểu Bảo đang co quắp trên chiếu nghỉ cầu thang, khuôn mặt nhỏ trắng bệch, nước mắt tuôn không ngừng, miệng liên tục gọi “mẹ”.
Bên cạnh thằng bé là Triệu Hồng Hà.
Chị chồng tôi.
Chị ta khoanh tay trước ngực, vẻ mặt mất kiên nhẫn nhìn đứa trẻ nằm dưới đất, miệng còn lẩm bẩm: “Khóc cái gì mà khóc, chẳng phải chỉ ngã một cái thôi sao?”
“Con trai mà yếu đuối thế làm gì.”
Tôi không để ý đến chị ta, ngồi xổm xuống kiểm tra vết thương của con trai.
Chân trái của Tiểu Bảo cong theo một góc bất thường, bắp chân sưng vù, những mảng bầm tím đã bắt đầu lan ra.
Tôi chỉ khẽ chạm vào một cái, thằng bé đã đau đến mức òa khóc, cả người run lên.