Giới thiệu truyện
Mảnh kính từ phía trước xu//yên mạnh vào cổ họng tôi.
Giữa khoảnh khắc đau đớn đến mức mọi âm thanh đều trở nên méo mó, tôi lại nghe thấy một tiếng hét vang lên từ người đàn ông vẫn luôn được xem là câ//m:
“Nhược Lam, tránh ra!”
Tôi sững sờ.
Nhược Lam không phải tên tôi.
Đó là tên của cô bạn thân nhất bên cạnh tôi, Kiều Nhược Lam.
Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi đã bị Cố Trầm hất sang một bên. Cách anh đẩy tôi chẳng khác nào quẳng đi một món đồ đã hỏng.
Anh vội vàng bò khỏi chiếc xe biến dạng, lao về phía Kiều Nhược Lam đang mắc kẹt trong chiếc xe bắt đầu b//ốc cháy.
Nhìn người đàn ông vừa gọi tên mình, cô ấy kinh ngạc đến mức giọng nói cũng run rẩy:
“Cố Trầm, anh có thể nói chuyện sao?”
“Nhưng ba năm nay, Minh Ý vẫn luôn ở bên giúp anh tập phục hồi. Trước mặt cô ấy, anh chưa từng nói lấy một lời.”
“Rốt cuộc là vì sao?”
Cố Trầm xác nhận Kiều Nhược Lam không bị thương nặng rồi mới thở ra nhẹ nhõm.
Anh kiên nhẫn trả lời cô ấy:
“Vì cô ấy quá ồn.”