Giới thiệu truyện
Kiếp trước, chồng tôi chỉ nhẹ nhàng nói rằng muốn đón cháu trai sang ở nhờ hai năm. Theo lời anh ta, đó chẳng qua chỉ là thêm một đôi đũa trên bàn ăn.
Tôi mềm lòng gật đầu.
Không ngờ, trong lúc tôi không hề hay biết, anh ta đã lén chuyển hộ khẩu của thằng bé sang nhà tôi, cướp luôn suất học vốn thuộc về con gái tôi.
Đến ngày đưa con đi làm thủ tục nhập học, cô giáo ở quầy tiếp nhận chỉ lạnh lùng thông báo:
“Xin lỗi, trường đã đủ chỉ tiêu.”
Tôi sững người.
Ngay khi trở về nhà, tôi lập tức chất vấn chồng.
Anh ta qu/ỳ xuống trước mặt tôi, liên tục xin lỗi, miệng không ngừng nói Dương Dương quá đáng thương, chị gái một mình nuôi con quá vất vả. Anh ta chỉ xin đúng hai năm.
Đợi Dương Dương học xong tiểu học, suất học được trả lại thì sẽ đón Nhiễm Nhiễm về.
Thậm chí anh ta còn đề nghị trước mắt cứ đưa con gái tôi về quê sống với ông bà nội hai năm.
Anh ta nói ở quê non xanh nước biếc, không khí trong lành, rất tốt cho sức khỏe của con bé.
Anh ta khóc.