Giới thiệu truyện
Kỳ thi đại học năm ấy, tôi đạt 720 điểm.
Thành tích ấy giúp tôi xếp thứ ba toàn tỉnh.
Khoảnh khắc tra được kết quả, mẹ vui đến mức các đầu ngón tay không ngừng run rẩy. Bà đi khắp nơi kể rằng con gái mình đã đỗ điểm cao, gương mặt rạng rỡ như thể cuối cùng cũng có thể ngẩng đầu trước tất cả mọi người.
Niềm vui ấy chưa kéo dài được bao lâu thì chị dâu đang mang thai sáu tháng đã nặng nề ngồi xuống ghế sofa.
Chị ta nhìn con số trên màn hình, lạnh nhạt nói:
“Điểm có cao đến đâu thì sao? Nhà mình đào đâu ra tiền cho nó vào đại học?”
Tôi còn chưa kịp phản ứng, chị ta đã ôm lấy bụng, vừa khóc vừa gào:
“Đứa trẻ này mà xảy ra chuyện, cả nhà phải chịu trách nhiệm!”
“Hôm nay chỉ có hai lựa chọn. Một là bắt nó nghỉ học, đi làm kiếm tiền. Hai là tôi đến bệnh viện ph/á th/ai ngay lập tức!”
Bố tôi nghe xong liền hoảng loạn.
Ông xoa hai tay vào nhau, sau đó quay sang nhìn anh trai tôi như cầu cứu.
Anh tôi không hề do dự.
Anh quỳ xuống trước mặt tôi, túm lấy tay áo em gái, hạ giọng khuyên nhủ:
“Em vào xưởng làm tạm hai năm đi.”
“Chờ chị dâu sinh con xong, chuyện trong nhà ổn định rồi chúng ta sẽ tính tiếp.”
Bố tôi rít một hơi thuốc, nặng nề thở dài.