Kỳ thi đại học năm ấy, tôi đạt 720 điểm - Chương 10
“Chị thật sự bước ra rồi.”
Tôi nhìn dòng người đang đi lại trong trung tâm nghiên cứu.
“Đã bước ra từ lâu.”
Chỉ là đến hôm nay, tôi mới sẵn lòng mở một cánh cửa khác.
Ở phía đối diện con đường, một chiếc xe màu đen dừng rất lâu.
Tôi không nhìn thấy.
Cũng không biết Lục Trầm đang ngồi bên trong.
Anh nhìn Kỷ Hoài Sâm đưa cà phê cho tôi.
Nhìn tôi mỉm cười.
Nhìn chúng tôi đứng cạnh nhau dưới tấm biển mang tên bố tôi.
Tài xế hỏi:
“Lục tiên sinh, có cần sang đó không?”
Lục Trầm không trả lời.
Rất lâu sau, anh mới lắc đầu.
“Không.”
Anh hiểu mình không còn tư cách bước đến.
Ba năm trước, anh từng cho rằng chỉ cần Tống Chiêu còn yêu mình, mọi thứ đều có thể cứu vãn.
Ba năm sau, anh mới biết tình yêu cũng có ngày cạn.
Không phải vì một biến cố quá lớn.
Mà vì từng lần thất vọng nhỏ tích tụ.
Một câu từ chối.
Một lần quay lưng.
Một hôn lễ.
Một bản hợp đồng.
Một tháng im lặng.
Ba năm che giấu.
Đến khi anh muốn quay đầu, con đường phía sau đã hoàn toàn biến mất.
Chiếc xe khởi động.
Lục Trầm nhìn tòa nhà qua kính chiếu hậu.
Tên Tống Thế Thành được khắc ngay trên bức tường phía trước.
Bên dưới là một câu nói.
“Khi không còn đường lui, hãy bước về phía trước.”
Anh nhắm mắt lại.
Người không còn đường lui là Tống Chiêu.
Nhưng người bị bỏ lại mãi mãi lại là anh.
【Chương 12】
Một năm sau, vụ án kết thúc.
Tống Minh Nguyệt bị tuyên án.
Ngày rời khỏi tòa, chị ta không còn vẻ kiêu ngạo trước kia.
Mái tóc đã ngắn hơn.
Gương mặt gầy đi rất nhiều.
Trước khi bị đưa lên xe, chị ta quay đầu nhìn tôi.
“Tống Chiêu.”
Tôi dừng lại.
“Em thắng rồi.”
Tôi nhìn chị ta.
“Không.”
“Chị phải vào tù.”
“Lục Trầm mất công ty.”
“Còn em có tất cả.”
“Chẳng phải em đã thắng sao?”
Tôi lắc đầu.
“Bố qua đời.”
“Gia đình tan vỡ.”
“Tám năm của tôi không thể lấy lại.”
“Không ai thắng trong chuyện này.”
Chị ta cười nhạt.
“Vậy em đến đây làm gì?”
“Để nhìn kết quả.”
“Chị rất hả hê đúng không?”
“Tôi chỉ muốn chắc chắn chị trả đúng cái giá mình phải trả.”
“Tôi không cần chị đau khổ hơn.”
“Cũng không cần chị cầu xin.”
“Từ hôm nay, chuyện của chị không còn liên quan đến tôi.”
Tống Minh Nguyệt nhìn tôi thật lâu.
Lần đầu tiên trong mắt chị ta không còn ghen tị.
Chỉ còn một khoảng trống.
Có lẽ đến giờ phút này chị ta mới hiểu, sự trừng phạt lớn nhất không phải tôi căm hận chị ta.
Mà là tôi hoàn toàn gạch tên chị ta khỏi cuộc đời mình.
Tôi quay lưng rời đi.
Bên ngoài tòa án, Kỷ Hoài Sâm đang chờ.
Anh mở cửa xe cho tôi.
“Kết thúc rồi?”
“Ừ.”
“Muốn đi đâu?”
“Nghĩa trang Thanh Sơn.”
Anh không hỏi thêm.
Trên đường đi, tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ.
Chỉ có một câu.
“Hôm nay anh ở sân bay.”
Tôi nhìn màn hình vài giây.
Tin nhắn thứ hai xuất hiện.
“Ba năm trước anh đến muộn.”
“Hôm nay anh sẽ rời khỏi thành phố.”
“Anh không xin em đến.”
“Chỉ muốn nói tạm biệt.”
Tôi biết người gửi là Lục Trầm.
Hạ Miên từng nói anh đã rời khỏi Lục Thị hoàn toàn.
Sau khi giải quyết xong các vụ kiện, anh bán phần tài sản còn lại, dự định đến một nơi khác bắt đầu lại.
Tôi không hỏi là nơi nào.
Cũng không trả lời tin nhắn.
Kỷ Hoài Sâm liếc nhìn tôi.
“Có việc sao?”
“Không.”
Tôi tắt màn hình.
“Chỉ là một người cũ chuẩn bị rời đi.”
“Có muốn đến gặp không?”
“Không cần.”
Anh không khuyên.
Cũng không tò mò.
Chỉ đưa tay chỉnh nhiệt độ trong xe cao hơn một chút.
Ở sân bay, Lục Trầm đứng trước lối kiểm tra an ninh.
Điện thoại trong tay im lặng.
Anh đã biết tôi sẽ không đến.
Nhưng vẫn chờ đến phút cuối cùng.
Ba năm trước, anh đứng sai lối ra.
Ba năm sau, anh đứng đúng nơi.
Chỉ là người anh chờ không còn xuất hiện.
Thông báo lên máy bay vang lên.
Anh cúi đầu nhìn màn hình lần cuối.
Sau đó xóa số của tôi.
Không phải vì quên.
Mà vì cuối cùng anh cũng hiểu, yêu một người không phải tìm cách giữ họ lại bên mình.
Có đôi khi, việc duy nhất còn có thể làm là ngừng quấy rầy.
Máy bay cất cánh vào lúc hoàng hôn.
Cùng thời điểm ấy, tôi đứng trước mộ bố.
Trên bia có một bó hoa mới.
Không biết do ai mang đến.
Tôi lấy khăn lau vài chiếc lá khô.
“Bố.”
“Vụ án kết thúc rồi.”
“Trung tâm nghiên cứu hoạt động rất tốt.”
“Quỹ của bố đã tài trợ cho mười ba dự án.”
“Con cũng đang sống tốt.”
Kỷ Hoài Sâm đứng cách tôi một đoạn.
Không tiến lên.
Không chen vào cuộc trò chuyện giữa tôi và bố.
Tôi nhìn tên bố trên bia.
“Trước đây con từng nghĩ, nếu Lục Trầm hối hận, con sẽ cảm thấy hả hê.”
“Nhưng khi ngày ấy thật sự đến, con chẳng thấy vui như tưởng tượng.”
“Có lẽ vì điều con thật sự muốn chưa bao giờ là thấy anh ấy đau khổ.”
“Con chỉ muốn tám năm của mình có ý nghĩa.”
Gió lay động những cành thông.
Tôi đặt tay lên chuỗi vòng gỗ.
“Bây giờ con hiểu rồi.”
“Tám năm ấy không vô nghĩa.”
“Nó dạy con một chuyện.”
“Không được trao quyền quyết định giá trị của mình cho bất cứ ai.”
Tôi đứng dậy.
Kỷ Hoài Sâm bước tới, đưa áo khoác cho tôi.
“Về chứ?”
“Ừ.”
“Ăn gì?”
“Đồ nóng.”
“Lẩu?”
“Được.”
Anh mở ô.
Hai chúng tôi cùng bước xuống sườn đồi.
Tôi không quay đầu.
Phía trước là ánh đèn của thành phố vừa mới sáng lên.
Rất nhiều năm trước, tôi từng đứng sau Lục Trầm, nhìn bóng lưng anh và nghĩ chỉ cần mình cố gắng đủ lâu, anh nhất định sẽ quay lại.
Sau này anh thật sự quay đầu.
Còn tôi đã đi qua anh từ rất lâu.
【Ngoại truyện】
Hai năm sau, Asteria Medical công bố thế hệ cảm biến sinh học mới.
Buổi lễ ra mắt được tổ chức tại Zurich.
Sau phần thuyết trình, một phóng viên hỏi tôi:
“Tiến sĩ Tống, cô từng nói thất bại là cách loại bỏ những con đường không thể đi.”
“Trong sự nghiệp và cuộc sống, cô có hối tiếc vì từng đi sai đường không?”
Tôi nhìn khán phòng.
Kỷ Hoài Sâm ngồi ở hàng ghế đầu.
Trên tay anh đeo chiếc nhẫn giống chiếc nhẫn trên tay tôi.
Chúng tôi đăng ký kết hôn ba tháng trước.
Không tổ chức hôn lễ lớn.
Chỉ mời một số bạn bè thân thiết và giáo sư Hứa.
Hạ Miên uống say, ôm bó hoa khóc suốt nửa giờ, liên tục tuyên bố cuối cùng cũng có người dám cưới nữ ma đầu phòng thí nghiệm.
Kỷ Hoài Sâm không hứa sẽ yêu tôi cả đời trong lễ cưới.
Anh chỉ nói:
“Tôi không chắc tương lai sẽ luôn thuận lợi.”
“Nhưng khi có vấn đề, tôi sẽ nói.”
“Khi cần lựa chọn, tôi sẽ không tự quyết định thay em.”
“Em không phải đứng phía sau tôi.”
“Chúng ta đi cùng nhau.”
Đó là lời cầu hôn đơn giản nhất tôi từng nghe.
Cũng là lời khiến tôi gật đầu không chút do dự.
Tôi cầm micro, trả lời phóng viên.
“Tôi không hối tiếc.”
“Đi sai đường không đáng sợ.”
“Đáng sợ là biết đường sai nhưng vẫn không chịu quay lại.”
“Có những người xuất hiện để đồng hành.”
“Có những người xuất hiện để dạy chúng ta cách rời đi.”
“Cả hai đều có ý nghĩa.”
Buổi lễ kết thúc trong tiếng vỗ tay.
Tôi bước xuống sân khấu.
Kỷ Hoài Sâm đưa tay về phía tôi.
Tôi đặt tay mình vào tay anh.
Ngoài cửa kính, Zurich đang có tuyết.
Trên màn hình điện thoại là thông báo từ trung tâm nghiên cứu trong nước.
Dự án sàng lọc tim miễn phí do quỹ của bố tài trợ vừa hoàn thành ca thứ một trăm nghìn.
Tôi gửi lại một biểu tượng chúc mừng.
Sau đó tắt điện thoại.
Kỷ Hoài Sâm hỏi:
“Về nhà chứ?”
“Tôi muốn đi bộ.”
“Bên ngoài rất lạnh.”
“Anh sợ lạnh à?”
“Không.”
Anh quàng khăn lên cổ tôi.
“Tôi sợ em lại cảm sốt rồi bắt tôi trực đêm chăm sóc.”
“Bác sĩ Kỷ không muốn chăm bệnh nhân sao?”
“Tôi muốn.”
Anh nắm chặt tay tôi.
“Nhưng tôi thích em khỏe mạnh hơn.”
Chúng tôi bước ra ngoài.
Tuyết rơi trên vai áo.
Con đường phía trước rất dài.
Nhưng lần này tôi không cần chạy theo bất kỳ ai.
Cũng không cần quay đầu kiểm tra xem người bên cạnh có còn ở đó hay không.
Bởi vì bàn tay đang nắm lấy tôi rất vững.
Ba năm trước, Lục Trầm gửi chín mươi ba tin nhắn cầu xin tôi đừng đi.
Tôi không trả lời.
Hai năm trước, anh rời khỏi thành phố và gửi lời tạm biệt cuối cùng.
Tôi vẫn không trả lời.
Không phải vì oán hận.
Chỉ vì câu chuyện giữa chúng tôi đã kết thúc từ ngày anh mặc lễ phục đứng bên cạnh chị gái tôi.
Sự hối hận của anh là hình phạt dành cho anh.
Không phải trách nhiệm của tôi.
Còn cuộc đời của tôi, từ đầu đến cuối, phải thuộc về chính tôi.
Tám năm thanh xuân từng đặt lên một người không lựa chọn tôi.
Nhưng những năm tháng sau này, tôi đã lựa chọn bản thân.
Và đó mới là lựa chọn đúng đắn nhất trong cuộc đời tôi.