Lão Phật Gia
  • Xu hướng
  • Truyện Mới
Advanced
Đăng nhập Đăng ký
  • Xu hướng
  • Truyện Mới
Đăng nhập Đăng ký
Chương trước
Chương sau

Kỳ thi đại học năm ấy, tôi đạt 720 điểm - Chương 9

  1. Nhà
  2. Kỳ thi đại học năm ấy, tôi đạt 720 điểm
  3. Chương 9
Chương trước
Chương sau

Tôi đã để nó lại trong phòng trước khi ra nước ngoài.

Ba năm trước, sau khi nhìn thấy ảnh cưới của anh và chị gái, tôi trở về nhà thu dọn hành lý.

Những món đồ có liên quan đến anh đều bị bỏ lại.

Chiếc bút này cũng vậy.

“Anh giữ nó suốt ba năm.”

Anh nói.

“Tôi không cần.”

“Anh biết.”

“Vậy anh mang đến làm gì?”

“Anh chỉ muốn hỏi em một câu.”

Tôi không đáp.

Anh siết chiếc hộp.

“Nếu năm đó anh không kết hôn với Minh Nguyệt, chúng ta có khả năng không?”

Tôi nhìn người đàn ông từng chiếm trọn tám năm tuổi trẻ của mình.

Nếu câu hỏi này được đặt ra ba năm trước, tôi có lẽ sẽ khóc.

Sẽ trả lời có.

Sẽ nói chỉ cần anh quay đầu, tôi vẫn đứng ở chỗ cũ.

Nhưng bây giờ, tôi đã đi quá xa.

Tôi không còn nhớ cảm giác chờ anh dưới mưa cụ thể ra sao.

Không còn nhớ mình từng vui đến mức nào chỉ vì một tin nhắn ngắn ngủi.

Ký ức vẫn còn.

Nhưng cảm xúc đã phai.

Tôi nói:

“Có lẽ có.”

Mắt Lục Trầm lập tức sáng lên.

Tôi nói tiếp:

“Nhưng cuộc đời không được xây dựng bằng những chuyện không xảy ra.”

Ánh sáng trong mắt anh tắt dần.

“Tôi từng cho rằng chỉ cần anh không kết hôn với chị ấy, chúng ta sẽ có kết quả khác.”

“Sau này tôi mới hiểu vấn đề chưa bao giờ chỉ là hôn lễ.”

“Anh đã từ chối tôi tám năm.”

“Không phải tám ngày.”

“Trong tám năm ấy, anh có vô số cơ hội để nhìn rõ lòng mình.”

“Nhưng anh chưa từng làm.”

“Đến khi tôi thật sự rời đi, anh mới phát hiện mình không muốn mất.”

Tôi nhìn chiếc bút trong tay anh.

“Thứ anh không chịu nổi không phải việc không có tôi.”

“Mà là việc tôi không còn cần anh.”

Lục Trầm cúi đầu.

Một giọt nước rơi xuống mu bàn tay anh.

Tôi không biết đó là nước mắt hay giọt sương từ cành thông.

Cũng không quan trọng.

Tôi quay lưng.

Phía sau vang lên giọng anh.

“Anh sẽ chờ.”

Tôi không dừng bước.

“Đừng chờ.”

“Tại sao?”

“Bởi vì tôi sẽ không quay lại.”

【Chương 10】

Vụ án kéo dài hơn tám tháng.

Kết quả giám định xác nhận chữ ký trên hợp đồng chuyển giao M-17 là giả.

Tống Minh Nguyệt bị truy tố vì làm giả tài liệu, chiếm dụng tài sản, xâm phạm hệ thống dữ liệu và một số hành vi tài chính khác.

Đoạn ghi âm bốn mươi ba phút không trực tiếp quyết định toàn bộ tội danh.

Nhưng nó khiến lời khai “chăm sóc bố đến phút cuối” của chị ta hoàn toàn sụp đổ.

Tại phiên tòa đầu tiên, chị ta nhiều lần quay xuống nhìn tôi.

Tôi không tránh.

Cũng không căm hận.

Hận một người cần rất nhiều sức lực.

Tôi không muốn tiếp tục tiêu tốn cuộc đời vào chị ta.

Tống Sinh Y được tái cấu trúc.

Ban quản lý cũ bị thay thế.

Ba mươi phần trăm cổ phần của Tống Minh Nguyệt bị phong tỏa để phục vụ việc bồi thường.

Phần cổ phần thuộc về tôi được chuyển vào Quỹ Nghiên cứu Tống Thế Thành.

Lợi nhuận hằng năm dùng để tài trợ cho các dự án y sinh dành cho người trẻ.

Tôi không giữ vị trí điều hành.

Giáo sư Hứa hỏi:

“Cháu không tiếc sao?”

“Tống Sinh Y là tâm huyết của bố.”

“Chính vì vậy cháu không muốn nó trở thành tài sản riêng của bất kỳ ai.”

Trung tâm nghiên cứu châu Á của Asteria chính thức được đặt tại thành phố.

Lễ ký kết diễn ra vào đầu mùa xuân.

Tổng vốn đầu tư giai đoạn đầu vượt quá con số mà Lục Thị từng đề xuất.

Đối tác sản xuất là một doanh nghiệp có quy mô nhỏ hơn, nhưng hồ sơ sở hữu trí tuệ hoàn toàn minh bạch.

Trong buổi lễ, phó thị trưởng Lâm nói:

“Ba năm trước, thành phố mất đi một nhà khoa học trẻ.”

“Hôm nay, cô ấy quay về với cả một trung tâm nghiên cứu.”

Tôi nhận micro.

“Ba năm trước tôi rời đi không phải vì thành phố.”

“Tôi chỉ chưa đủ mạnh để đối diện một số chuyện.”

“Bây giờ quay lại cũng không phải để chứng minh cho ai thấy.”

“Tôi chỉ muốn làm điều mà mình có khả năng làm.”

Sau buổi lễ, Hạ Miên đưa điện thoại cho tôi.

“Lục Trầm đang ở ngoài.”

Tôi nhìn ra cửa kính.

Anh đứng dưới bậc thềm.

Không còn đoàn trợ lý đi theo.

Không còn chiếc xe thường xuyên xuất hiện trên các tạp chí kinh tế.

Sau khi từ chức, anh bị hội đồng quản trị yêu cầu bồi thường một phần tổn thất.

Phần lớn tài sản cá nhân đã được dùng để xử lý trách nhiệm với cổ đông và người lao động.

Lục Thị không phá sản.

Nhưng gia đình họ Lục không còn vị thế tuyệt đối như trước.

Nghe nói anh từ chối ra nước ngoài.

Mỗi tuần đều đến nghĩa trang Thanh Sơn một lần.

Hạ Miên hỏi:

“Chị có gặp không?”

“Không.”

“Anh ta đã đợi ba tiếng.”

“Vậy bảo anh ta về.”

“Anh ta nói chỉ muốn đưa chị một thứ.”

Tôi nhìn thời gian.

“Chuyển qua luật sư.”

Tôi quay lại hội trường.

Hạ Miên không hỏi thêm.

Tối hôm đó, món đồ được gửi đến khách sạn.

Là chiếc điện thoại Lục Trầm từng sử dụng ba năm trước.

Trong đó vẫn còn chín mươi ba tin nhắn anh gửi cho tôi.

Kèm theo một lá thư.

Tôi không mở điện thoại.

Chỉ đọc lá thư.

“Tống Chiêu.

Anh đã đọc lại chín mươi ba tin nhắn rất nhiều lần.

Đến bây giờ anh mới hiểu, em nói đúng.

Không có một tin nào hỏi em có đau không.

Anh chỉ lặp lại rằng em đừng đi.

Ngày ấy anh cho rằng chỉ cần giữ em lại, anh sẽ có thời gian xử lý mọi chuyện.

Nhưng thật ra anh chỉ muốn em tiếp tục đứng ở nơi anh có thể nhìn thấy.

Anh ích kỷ hơn anh từng nghĩ.

Ba năm qua, anh luôn tưởng mình đang chờ em.

Sau đó anh mới hiểu người từng thật sự chờ đợi là em.

Anh chỉ đang nhận lại những gì mình đã gây ra.

Anh không dám xin em tha thứ nữa.

Cũng không dám xin em quay về.

Anh chỉ muốn trả lại những lời em đã gửi suốt tám năm mà anh chưa từng nghiêm túc đọc.

Anh đã đọc hết rồi.

Xin lỗi vì quá muộn.”

Tôi gấp lá thư lại.

Hạ Miên đứng cạnh cửa sổ.

“Chị có định trả lời không?”

“Không.”

“Tại sao?”

“Anh ấy không viết để nhận câu trả lời.”

Tôi đặt lá thư vào hộp.

“Anh ấy viết để kết thúc.”

“Vậy chị sẽ giữ sao?”

“Tôi sẽ gửi lại.”

“Cả điện thoại?”

“Ừ.”

“Không giữ thứ gì à?”

Tôi nhìn chuỗi vòng gỗ trên cổ tay.

“Những thứ cần giữ, tôi đã có rồi.”

【Chương 11】

Mùa hè năm đó, trung tâm nghiên cứu chính thức đi vào hoạt động.

Ngày khai trương, tôi gặp một người đã lâu không thấy.

Kỷ Hoài Sâm là bác sĩ tim mạch từng tham gia thử nghiệm lâm sàng cho Nano-S7 tại Zurich.

Anh trở về nước trước tôi nửa năm, hiện phụ trách một bệnh viện trực thuộc trường đại học.

Hạ Miên vừa nhìn thấy anh liền huých khuỷu tay vào tôi.

“Người quen à?”

“Đồng nghiệp cũ.”

Kỷ Hoài Sâm đi đến, đưa cho tôi một cốc cà phê không đường.

“Vẫn uống loại này chứ?”

“Tôi đã đổi sang uống trà.”

Anh nhìn cốc cà phê trong tay.

“Ba năm không gặp, sở thích thay đổi nhanh thật.”

“Tôi nghe nói anh về nước từ năm ngoái.”

“Tôi cũng nghe nói cô trở về từ tám tháng trước.”

“Vậy tại sao hôm nay mới xuất hiện?”

“Bận.”

Anh trả lời rất tự nhiên.

“Không phải ai cũng có chuyên cơ để bay qua bay lại như tiến sĩ Tống.”

Tôi bật cười.

Hạ Miên đứng cạnh nhìn chúng tôi, ánh mắt dần trở nên kỳ lạ.

Kỷ Hoài Sâm đưa tôi một tập hồ sơ.

“Đây là dữ liệu thử nghiệm mới.”

“Bệnh viện muốn mở rộng chương trình sàng lọc cho trẻ em có nguy cơ tim bẩm sinh.”

“Có thời gian họp không?”

“Tám giờ sáng mai.”

“Quá sớm.”

“Chín giờ?”

“Vẫn sớm.”

“Tôi tưởng bác sĩ quen dậy sớm.”

“Tôi quen.”

Anh nghiêm túc nói.

“Nhưng tôi không quen họp với người có thể bác bỏ sáu tháng nghiên cứu của tôi chỉ trong mười phút.”

Tôi nhận tập hồ sơ.

“Vậy anh có thể chuẩn bị tốt hơn.”

Kỷ Hoài Sâm thở dài.

“Vẫn đáng sợ như trước.”

Anh quay đi được vài bước rồi lại dừng.

“Tống Chiêu.”

“Gì?”

“Tối mai tôi đặt bàn ở một nhà hàng.”

“Tám giờ.”

“Tôi không thích bàn công việc lúc ăn tối.”

“Không bàn công việc.”

Tôi nhìn anh.

Anh bình tĩnh nói:

“Là lời mời cá nhân.”

Hạ Miên lập tức quay mặt sang nơi khác, giả vờ kiểm tra hoa trang trí.

Tôi chưa trả lời ngay.

Kỷ Hoài Sâm cũng không thúc giục.

Anh chỉ nói:

“Cô có thể từ chối.”

“Không cần nghĩ đến quan hệ hợp tác.”

“Cũng không cần sợ tôi không vui.”

“Nếu từ chối, ngày mai tôi vẫn gửi dữ liệu đúng giờ.”

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.

Đột nhiên nhận ra cảm giác được tôn trọng hóa ra rất đơn giản.

Không cần thử thách.

Không cần đoán ý.

Không cần đứng đợi dưới mưa.

Chỉ cần người kia nói rõ điều mình muốn, đồng thời cho tôi quyền lựa chọn.

Tôi gật đầu.

“Được.”

Kỷ Hoài Sâm mỉm cười.

“Tám giờ tối.”

Sau khi anh rời đi, Hạ Miên lập tức ghé sát.

“Đồng nghiệp bình thường?”

“Trước đây là vậy.”

“Bây giờ thì sao?”

“Tối mai mới biết.”

Hạ Miên nhìn tôi vài giây, sau đó đột nhiên cười.

Chương trước
Chương sau

BÌNH LUẬN

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
  • Giới thiệu
  • Chính sách

Đọc truyện tại Laophatgia.net

Đăng nhập

Mất mật khẩu?

← Back to Lão Phật Gia

Đăng Ký

Đăng Ký Cho Trang Web Này.

Đăng nhập | Mất mật khẩu?

← Back to Lão Phật Gia

Mất mật khẩu?

Xin vui lòng nhập mật tên và địa chỉ email. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo ra một mật khẩu mới qua email.

← Back to Lão Phật Gia

wpDiscuz