Giới thiệu truyện
Kể từ hôm hoàn tất thủ tục ly h/ôn, tôi đã sáu lần lái xe của chồng cũ rồi gây ra t/ai n/ạn.
1
Khi Tạ Đình Xuyên đến nơi, xung quanh hiện trường đã chật kín người đứng xem.
Đây là lần thứ sáu chuyện tương tự xảy ra.
Và cũng như năm lần trước, anh vẫn không hề bước đến kiểm tra tình trạng của tôi ngay lập tức.
Anh đứng bên cạnh cảnh sát giao thông để trao đổi tình hình, sau đó gọi cho công ty bảo hiểm, trực tiếp xin lỗi người có phương tiện bị va quẹt, rồi lần lượt xử lý từng rắc rối một cách bình tĩnh.
Chỉ đến khi mọi việc gần như đã ổn thỏa, Tạ Đình Xuyên mới quay người đi về phía tôi.
Anh nhìn lướt qua gương mặt tôi, vẻ mặt vẫn thản nhiên như thể trước mắt mình chẳng có chuyện gì nghiêm trọng.
“Em có bị thương không?”
Câu hỏi ấy khiến tôi tức đến bật cười.
Mảnh kính vỡ đã cứa rách trán tôi. M/á/u từ vết thương chảy dọc theo thái dương, kéo dài xuống tận cằm.
Thế nhưng anh vẫn có thể hỏi tôi rằng có bị thương hay không.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh.
“Anh không nhìn thấy à?”
Tôi đưa tay chỉ lên khuôn mặt đầy m/á/u của mình, giọng nói lạnh hẳn xuống.
“Rõ ràng đến mức này mà anh vẫn còn phải hỏi sao?”
Tạ Đình Xuyên im lặng.
Anh không hề lên tiếng phản bác.