Giới thiệu truyện
Lúc tôi rơi vào cảnh nợ nần, bảy cuộc điện thoại lần lượt được gọi cho bảy người anh em.
Có người bấm tắt.
Có người giả vờ không nghe.
Sau cùng, tôi phải bán nhà, gán cả xưởng đi, mới miễn cưỡng trả sạch khoản nợ ấy.
Vậy mà hai năm trôi qua, lão Châu bỗng dưng gọi điện cho tôi.
Vừa mở miệng, hắn đã nói như thể giữa chúng tôi vẫn thân thiết lắm:
“Người anh em, dạo này tôi làm ăn bị kẹt vốn, thiếu 55 vạn. Cậu chuyển cho tôi mượn tạm một khoản nhé.”
Tôi nghe xong liền bật cười.
“Anh còn nhớ năm đó tôi thiếu 5 vạn, anh đã trả lời tôi thế nào không?”
Đầu dây bên kia lập tức câm như hến.
Tôi chẳng buồn nghe thêm, trực tiếp cúp máy, sau đó tiện tay chặn luôn số của hắn.