Lục Trường Phong nhận nhiệm vụ - Chương 17
“Người không xứng đáng là anh.”
Tôi đọc xong.
Sau đó gấp lá thư lại.
Hứa Nghiên hỏi:
“Cậu có khóc không?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Có mềm lòng không?”
“Không.”
“Có thấy hả dạ không?”
Tôi suy nghĩ rồi bật cười.
“Có một chút.”
Hứa Nghiên cười lớn.
Cô ấy giật lấy lá thư.
“Thế giữ lại làm gì?”
Tôi nhìn chiếc máy hủy giấy trong góc phòng.
“Cậu hiểu tớ.”
Tiếng máy chạy vang lên.
Lá thư xin lỗi cuối cùng của Lục Trường Phong biến thành những mảnh vụn.
Tôi không cần anh thừa nhận mình sai để chứng minh tôi đúng.
Càng không cần lời xin lỗi của anh để chữa lành.
Cuộc sống của tôi đã bước sang một trang khác.
15
Ba năm sau.
Dự án phục hồi khu dân cư cổ do tôi phụ trách hoàn thành.
Ngày công trình chính thức mở cửa, tôi đứng trước sân khấu trình bày kết quả.
Bên dưới có rất nhiều chuyên gia, phóng viên và người dân địa phương.
Sơ Dương ngồi ở hàng ghế đầu.
Con bé mặc một chiếc váy màu vàng nhạt, hai bím tóc nhỏ lắc lư.
Khi nhìn thấy tôi bước lên, nó lập tức vỗ tay lớn nhất.
“Mẹ cố lên!”
Cả hội trường bật cười.
Tôi cũng cười.
Ánh đèn chiếu xuống.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhớ bảy năm từng chờ đợi ở căn nhà trống.
Khi ấy, tôi cho rằng cuộc đời mình đã dừng lại.
Tôi nghĩ tất cả tương lai đều phải đợi Lục Trường Phong trở về mới có thể bắt đầu.
Nhưng bây giờ, tôi đứng ở nơi mình từng mơ ước.
Có công việc yêu thích.
Có con gái.
Có bạn bè.
Có một mái nhà thật sự thuộc về mình.
Hóa ra tôi không mất bảy năm.
Tôi chỉ dùng bảy năm để học một bài học quá đắt.
Rằng tình yêu không phải chờ đợi vô điều kiện.
Rằng hy sinh không thể đổi lấy trân trọng.
Rằng một người phụ nữ không cần được ai lựa chọn mới có giá trị.
Sau buổi lễ, tôi dắt Sơ Dương ra ngoài.
Con bé chạy nhảy trên quảng trường.
Một người đàn ông đứng dưới gốc cây cách đó không xa.
Lục Trường Phong.
Ba năm qua, anh vẫn gặp con theo lịch.
Anh không còn cố gắng chen vào cuộc sống của tôi.
Không còn nói muốn bắt đầu lại.
Có lẽ anh đã thật sự hiểu chúng tôi không thể quay về.
Sự nghiệp của anh không hoàn toàn chấm dứt.
Sau khi bồi thường và chịu xử lý, anh được chuyển đến một đơn vị nhỏ.
Không còn danh tiếng.
Không còn vị trí cao.
Nhưng nghe nói anh làm việc nghiêm túc hơn trước.
Anh cũng không tái hôn.
Tống Gia Hân bị tuyên án vì hành vi chiếm dụng tài sản.
Sau khi chấp hành xong, cô ta đưa Nana rời khỏi thành phố.
Tôi không quan tâm họ đi đâu.
Những người ấy đã hoàn toàn rời khỏi cuộc sống của tôi.
Sơ Dương nhìn thấy Lục Trường Phong, lập tức chạy tới.
“Ba.”
Anh ngồi xuống, dang tay ôm con.
Nụ cười trên gương mặt vừa dịu dàng vừa dè dặt.
Anh đưa cho con một hộp quà.
Sơ Dương mở ra.
Bên trong là một bộ mô hình kiến trúc nhỏ.
Con bé vui vẻ chạy tới khoe tôi.
“Mẹ xem.”
“Ba nói con có thể xây nhà giống mẹ.”
Tôi xoa đầu con.
“Con thích làm gì cũng được.”
Sơ Dương quay lại chơi với mô hình.
Lục Trường Phong đứng cách tôi vài bước.
Anh nhìn tấm bảng tên dự án phía sau.
“Chúc mừng em.”
“Cảm ơn.”
“Anh đã đọc bài báo.”
“Dự án rất tốt.”
“Tôi biết.”
Anh khẽ cười.
“Em vẫn tự tin như vậy.”
Tôi nhìn anh.
“Trước đây tôi cũng tự tin.”
“Chỉ là ở cạnh anh quá lâu, tôi quên mất.”
Nụ cười của anh chậm rãi biến mất.
Anh im lặng một lúc.
Sau đó hỏi:
“Em hạnh phúc không?”
Tôi nhìn Sơ Dương đang ngồi dưới nắng.
Con bé cười đến cong mắt.
Hứa Nghiên ở phía xa vẫy tay gọi chúng tôi đi ăn.
Đồng nghiệp đang chờ chụp ảnh.
Tôi gật đầu.
“Rất hạnh phúc.”
Anh khẽ nói:
“Vậy là tốt rồi.”
Không có níu kéo.
Không có lời xin lỗi.
Không có câu hỏi liệu còn cơ hội hay không.
Chúng tôi đứng đối diện nhau như hai người từng quen biết rất lâu.
Sau đó, anh chủ động lùi lại.
“Em đưa Sơ Dương đi đi.”
“Anh sẽ gặp con vào tuần sau.”
Tôi dắt tay con gái.
Sơ Dương quay đầu vẫy tay với anh.
“Ba tạm biệt.”
Lục Trường Phong cũng vẫy tay.
“Tạm biệt.”
Tôi và con đi về phía ánh nắng.
Phía sau, anh không gọi tên tôi.
Tôi cũng không quay đầu.
Cuộc đời đôi khi không cần một màn trả thù ồn ào.
Không cần nhìn người từng làm tổn thương mình rơi xuống vực sâu mới gọi là chiến thắng.
Sự trả giá lớn nhất của Lục Trường Phong không phải mất chức vụ.
Không phải mất danh tiếng.
Không phải bị Tống Gia Hân phản bội.
Mà là anh phải tận mắt nhìn người phụ nữ từng đặt anh lên trên tất cả sống một cuộc đời rực rỡ không có anh.
Anh từng cho rằng tôi sẽ mãi mãi đứng ở nơi cũ.
Nhưng khi anh quay lại, nơi ấy đã không còn ai.
Còn tôi cũng không cần anh hối hận.
Bởi sự hối hận của anh thuộc về quá khứ.
Cuộc đời của tôi hướng về phía trước.
Tôi siết nhẹ bàn tay nhỏ bé của Sơ Dương.
Con bé ngẩng đầu hỏi:
“Mẹ ơi, chúng ta về nhà sao?”
Tôi mỉm cười.
“Ừ.”
“Chúng ta về nhà.”
Lần này, nhà không phải nơi có một người đàn ông để tôi chờ đợi.
Nhà là nơi tôi và con gái được yêu thương.
Được tôn trọng.
Được tự do.
Và từ nay về sau, không một ai có thể khiến tôi phải đứng ngoài cánh cửa cuộc đời mình thêm lần nào nữa.