Giới thiệu truyện
Sau khi kết hôn, tôi mang toàn bộ của hồi môn đi công chứng tài sản. Đến ngày thứ mười hai kể từ khi nhận giấy đăng ký kết hôn, mẹ chồng dẫn theo luật sư đến tận nhà ép tôi ký thỏa thuận. Thế nhưng, chỉ sau khi nhìn thấy bản công chứng, luật sư liền nói một câu khiến bà ta sững sờ.
“Bản công chứng này… có hiệu lực pháp lý cao nhất.”
Người luật sư trung niên mặc vest chỉnh tề đẩy gọng kính vàng, rời mắt khỏi tập hồ sơ rồi nhìn người phụ nữ quý phái ngồi đối diện.
“Bà Cố, trước khi kết hôn, cô Thẩm, con dâu của bà, đã hoàn tất thủ tục công chứng toàn bộ tài sản của hồi môn. Đồng thời cũng ghi rõ trong văn bản rằng toàn bộ số tài sản này đều thuộc sở hữu cá nhân của cô ấy, hoàn toàn không liên quan đến quan hệ hôn nhân.”
Không khí trong phòng khách lập tức đông cứng.
Tách trà trên tay Lâm Tú Chi khựng giữa không trung, nụ cười trên gương mặt bà ta cũng cứng đờ.
“Cậu nói cái gì?”
Luật sư khẽ hắng giọng.
“Nói đơn giản, bản thỏa thuận từ bỏ quyền tài sản mà bà yêu cầu cô Thẩm ký hôm nay hoàn toàn vô hiệu trước pháp luật. Bởi tất cả nhà cửa, mặt bằng thương mại và quỹ đầu tư đứng tên cô ấy ngay từ đầu đều không phải tài sản chung của vợ chồng.”
“Không thể nào!”
Lâm Tú Chi bật dậy.
“Nó chỉ là con bé từ quê lên thành phố thôi, lấy đâu ra nhiều tài sản như vậy? Chắc chắn có nhầm lẫn!”
Luật sư lắc đầu.
“Trong giấy công chứng ghi rất rõ. Cô Thẩm sở hữu ba căn mặt tiền tại khu phố thương mại trung tâm, một căn hộ cao cấp đã hoàn thiện nội thất và các khoản đầu tư tài chính trị giá bảy chữ số. Tất cả đều được hoàn tất thủ tục công chứng trước hôn lễ ba tháng.”
Sắc mặt Lâm Tú Chi chuyển từ trắng sang đỏ, rồi từ đỏ sang tái mét.
Bà quay đầu nhìn tôi đang đứng bên cửa sổ, ánh mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi.
“Thẩm Thanh Vãn… cô… cô đã tính toán từ trước rồi sao?”
Tôi không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn bà.
Vở kịch này…
Tôi đã đợi suốt mười hai ngày.
Tôi tên là Thẩm Thanh Vãn, hai mươi sáu tuổi.
Ba tháng trước, tôi vẫn chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường nhất trong thành phố này.
Tôi thuê một căn phòng nhỏ được ngăn tạm trong khu nhà trọ cũ, mỗi ngày chen chúc trên tàu điện ngầm gần hai tiếng để đi làm. Cuối tháng lại nhìn số dư trong thẻ ngân hàng mà lo lắng.
Cho đến khi tôi nhận được cuộc điện thoại ấy.
“Xin hỏi cô có phải là cô Thẩm Thanh Vãn không? Tôi là luật sư Trương của Văn phòng Luật Minh Đạt. Theo ủy thác của ông ngoại cô, ông Trần Quốc Đống, tôi phụ trách xử lý việc thừa kế di sản của ông.”
Lúc đó tôi còn tưởng mình gặp cuộc gọi lừa đảo.
“Ông ngoại tôi… mất rồi sao?”
Bàn tay cầm điện thoại của tôi run lên.