Giới thiệu truyện
Ngay trước cổng sở chỉ huy, tôi tận mắt thấy chồng mình, Thủ trưởng Bùi Dự Lễ, lái xe quân dụng chở theo một cô “trà xanh” đi ngang qua.
Tôi là Lữ đoàn phó Đặc công.
Vì vậy, tôi không đứng đó khóc lóc.
Tôi bước thẳng tới, vỗ mạnh vào kính xe, sau đó gọi Quân cảnh đến, c//òng tay cả hai ngay giữa đại viện.
Tôi từng cho rằng, đêm hôm ấy, mười hai chai rư//ợu trắng nồ//ng đ//ộ cao đã đủ để thiêu sạch chút ý nghĩ lệch lạc trong đầu vị Thủ trưởng nổi danh “tự chủ tuyệt đối” kia.
Nhưng sự thật chứng minh, tôi đã quá ngây thơ.
Một người đàn ông đã muốn đổi đường, cho dù phía trước rải đầy mảnh kính nát, anh ta vẫn có thể cắn răng giẫm lên mà đi tiếp.
Đúng một tháng sau lần “phạt rư//ợu” đó.