Giới thiệu truyện
Tôi luôn thấy cốc sữa mẹ chồng hâm cho chồng mỗi tối có gì đó bất thường. Thế nên tôi lén đổi nó thành nước lọc.
Chu Nghiễn Bạch bị đau dạ dày nên mẹ anh chuyển đến ở để tiện chăm sóc.
Lúc ấy tôi chẳng hề nghĩ ngợi nhiều.
Mẹ chăm con trai vốn là chuyện rất bình thường.
Ngày đầu tiên bước chân vào nhà, bà đã bắt tay sắp xếp lại mọi thứ.
Gia vị trong bếp bị đổi vị trí theo thói quen của bà, bộ sofa trong phòng khách cũng bị xoay hướng. Đến cả nước giặt quần áo cũng được thay bằng đúng nhãn hiệu bà vẫn dùng.
Chu Nghiễn Bạch chỉ cười.
“Mẹ ở không quen tay thôi, em thông cảm cho bà nhé.”
Tôi cũng chỉ đáp một câu không sao.
Sang tháng thứ hai, bà bắt đầu can thiệp vào tủ quần áo của tôi.
“Thanh Đường, cái váy này ngắn quá, mặc ra ngoài chẳng ra dáng gì.”
“Thanh Đường, son môi màu đậm thế này Nghiễn Bạch không thích đâu.”
Tôi định lên tiếng, nhưng Chu Nghiễn Bạch đứng bên cạnh lại gật đầu.
“Mẹ nói đúng, trang điểm nhẹ nhìn đẹp hơn.”
Tôi lại chọn im lặng.
Đến tháng thứ ba, thứ bà quản không còn là quần áo, mà là thời gian của tôi.
Một hôm tôi tăng ca, hơn tám giờ tối mới về đến nhà.
Bà ngồi sẵn trong phòng khách.
Tivi đã tắt, chỉ còn một ngọn đèn vàng hắt xuống.
“Thanh Đường, phụ nữ lấy chồng rồi phải đặt gia đình lên trước.”
“Số tiền con kiếm được còn chẳng đủ thuê bảo mẫu.”
Tôi cố giải thích.
“Mẹ, công việc của con còn nhiều cơ hội thăng tiến.”
Bà cười nhạt.
“Thăng tiến?”
“Con thăng tiến rồi thì ai chăm Nghiễn Bạch?”
“Ai lo cho cái nhà này?”