Giới thiệu truyện
Mẹ chồng nấu cơm chỉ làm phần cho ba người, chồng nói đó là tiết kiệm, sau khi tôi ra ngoài ăn 7 ngày, bà ấy nấu thêm hai món
Nhưng vấn đề là, muốn chừa phần cơm cho cô thì trước hết phải có người nhớ rằng cần chừa phần cho cô.
Lâm Vãn ngồi xuống một góc bàn ăn, đôi đũa vươn về phía đĩa rau xào thanh đạm, dưới đáy đĩa chỉ còn lại mấy lá rau cùng chút nước canh.
Cô gắp một miếng bỏ vào miệng, đã nguội lạnh.
Trần Hạo vẫn đang trò chuyện với Trương Quế Phân về chuyện hôm nay đi gặp khách hàng, giọng nói đầy ý cười: “Mẹ nói xem có trùng hợp không, khách hàng đó vậy mà cũng là đồng hương với nhà mình, vừa trò chuyện hợp ý là ký hợp đồng luôn.”
“Thế thì tốt quá.”
Trương Quế Phân cười tươi rói, lại gắp cho con trai một miếng trứng: “Ăn nhiều một chút, con nhìn xem gần đây gầy đi rồi kìa.”
Lâm Vãn im lặng ăn xong bữa cơm rồi đứng dậy đi rửa bát.
Khi tiếng nước từ vòi chảy ào ào, cô nghe thấy mẹ chồng phía sau hạ thấp giọng nói: “Hạo Hạo, tuần sau em họ con lên thành phố tìm việc, phải ở lại mấy ngày, đến lúc đó con đi phỏng vấn cùng nó nhé.”
“Được, không vấn đề gì.”
Trần Hạo đồng ý rất nhanh.