Giới thiệu truyện
Ngay trong phiên tòa giành quyền nuôi con, con trai lớn chín tuổi của tôi bất ngờ đứng dậy. Câu nói đầu tiên của thằng bé khiến người đàn ông luôn điềm tĩnh như chồng tôi tái mét ngay giữa phòng xử án.
Người chủ động đòi l/y h//ôn là anh ta.
Còn tôi…
Lặng lẽ chấp nhận rời đi với hai bàn tay trắng.
Nhà, xe, tiền tiết kiệm…
Tôi không tranh lấy bất cứ thứ gì.
Điều duy nhất tôi muốn, chỉ là được nuôi hai đứa con.
Nhưng ngay tại tòa, Cố Bác Văn lại bình thản bôi nhọ tôi trước mặt thẩm phán.
Anh ta nói tôi không kiểm soát được cảm xúc.
Nói tinh thần tôi bất ổn.
Nói tôi không đủ tư cách làm mẹ.