Giới thiệu truyện
Mở đầu phải nói thật, tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình trở thành người thừa ngay trong chính căn nhà mà mình dốc cả đời vun vén. Chỉ đến khi thông gia ngỏ ý lên thành phố dưỡng già, tôi mới hiểu có những sự hy sinh, hóa ra chẳng hề được xem là điều hiển nhiên.
Tôi là mẹ của Chu Hiểu Văn. Lý Kiến Quân là chồng con bé, theo vai vế thì là con rể của tôi. Thế nhưng suốt mười lăm năm qua, trong căn nhà này, rốt cuộc tôi là người thân… hay chỉ là một người giúp việc không công?
Năm nay tôi đã 63 tuổi. Trước lúc nghỉ hưu, tôi dạy Ngữ văn ở Trường THCS số 3 của huyện. Cả đời đứng trên bục giảng, đưa biết bao lứa học sinh cuối cấp trưởng thành, tôi luôn tự nhận mình là người sống có trước có sau, biết điều biết lẽ.
Chồng tôi mất sớm. Khi Hiểu Văn kết hôn, ông ấy vừa rời xa mẹ con tôi chưa đầy nửa năm.
Ngày ấy, hai đứa mới đi làm, tiền bạc chẳng dư dả, lại phải lo mua nhà cưới. Nhìn con gái bụng mang dạ chửa, chen chúc cùng chồng trong căn phòng trọ cũ kỹ giữa khu làng trong phố, mỗi tháng trả tám trăm tệ tiền thuê, mùa hè nóng hầm hập khiến người nổi đầy rôm sảy, lòng tôi đau như dao cắt.
Tôi gom toàn bộ số tiền tích cóp cả đời của hai vợ chồng, cộng thêm khoản trợ cấp sau khi chồng mất, đưa hết cho con gái.
May mà thời đó giá nhà ở huyện còn rẻ.
Chỉ cần thanh toán một lần là mua được căn hộ rộng một trăm mười mét vuông, ba phòng ngủ, một phòng khách.
Khi ấy tôi nghĩ rất đơn giản.