Giới thiệu truyện
Ngày biết vị hôn phu thanh mai trúc mã và cô thiên kim giả đã có với nhau một đứa con, tôi không khóc, cũng chẳng chất vấn. Tôi chỉ lặng lẽ rời khỏi hôn lễ, đặt vé và bay ra nước ngoài.
Ngay trước giờ lên máy bay, điện thoại trong tay rung liên tục.
Tất cả đều là tin nhắn của anh.
“Chuyện không phải như em nghĩ, anh có thể giải thích.”
“Đừng làm loạn nữa, hôn lễ vẫn sẽ diễn ra như kế hoạch.”
“Nghe máy đi. Coi như anh cầu xin em.”
Người đàn ông từng lạnh nhạt né tránh mọi cái nắm tay, mọi lần tôi muốn gần gũi, cuối cùng lại cùng người khác sinh con. Mà đứa trẻ ấy, đã tròn ba tuổi.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình điện thoại.
Người luôn bình tĩnh, kiêu ngạo như Lục Nghiên Từ, vậy mà lần đầu tiên lại gõ ra chữ “xin”.