Giới thiệu truyện
Mừng thọ ông ngoại 95 tuổi bày 28 bàn tiệc, riêng nhà tôi không được mời. Đến lúc không ai chịu thanh toán, điện thoại của mẹ tôi bỗng reo lên
Điều khiến người ta lạnh lòng nhất trong đời chưa bao giờ là không tiền không thế.
Mà là bạn hết lòng hết dạ hiếu thuận suốt mấy chục năm, cuối cùng lại bị chính những người thân thiết nhất coi như người ngoài.
Mẹ tôi chính là như vậy.
Mừng thọ chín mươi lăm tuổi của ông ngoại, cậu tôi tổ chức linh đình, bày hẳn hai mươi tám bàn tiệc.
Sảnh tiệc lớn nhất của nhà hàng Phúc Mãn Lâu, thảm đỏ trải kín, câu đối chúc thọ treo cao, họ hàng làng xóm gần xa đều được mời đến.
Trống chiêng vang trời, pháo nổ rộn ràng, náo nhiệt chẳng khác nào ăn Tết.
Thế nhưng từ đầu đến cuối, chẳng một ai thông báo cho gia đình tôi.
Một lời cũng không.
Mẹ tôi là con gái ruột của ông ngoại.
Trong năm người con, bà cũng là người hiếu thuận nhất.
Ông ngoại đổ bệnh, bà nghỉ việc, ngủ dưới sàn bệnh viện suốt hai tháng trời để chăm sóc.
Bà ngoại đau chân, bà chạy khắp các hiệu thuốc trong thị trấn, đi từng nơi so sánh giá thuốc.
Nhà cũ bị dột, chính cha tôi trèo lên mái, thay từng viên ngói một.
Mỗi dịp lễ Tết, mẹ luôn là người đầu tiên tay xách nách mang đủ thứ trở về nhà ngoại.
Vậy mà trong tiệc mừng thọ của ông ngoại, hai mươi tám bàn chật kín họ hàng xa gần, hàng xóm láng giềng, thậm chí đến cả những người chỉ quen biết sơ sơ cũng có chỗ ngồi.