Giới thiệu truyện
Mười phút trước khi kỳ thi nghe tiếng Anh trong kỳ thi đại học chính thức bắt đầu, con gái tôi, Tống An Hạ, đột nhiên phát hiện thiết bị trợ thính của mình đã không còn ở bên cạnh.
Con bé đứng chết lặng trước cổng trường thi.
Còn tôi vừa chạy đến nơi đã nhận được một thông báo khiến đầu óc như trống rỗng.
Giám thị nhìn màn hình kiểm tra thông tin, vẻ mặt khó xử rồi nói:
“Bà Tống, hồ sơ đăng ký hỗ trợ đặc biệt dành cho thí sinh khiếm thính của An Hạ đã bị người giám hộ chủ động hủy bỏ vào tối hôm qua.”
Tôi mất vài giây mới hiểu được lời bà ấy nói.
Người giám hộ?
Ngoại trừ tôi, người duy nhất có quyền làm chuyện đó chỉ có một người.
Chồng tôi, Cố Đình Xuyên.
Tôi lập tức gọi điện cho anh.
Điện thoại vừa được kết nối, tôi còn chưa kịp chất vấn, giọng nói bình thản của anh đã vang lên từ đầu dây bên kia.
“Thiết bị trợ thính đang ở chỗ Minh Ninh.”
Tôi siết chặt điện thoại.
Anh tiếp tục nói, giọng điệu giống như chuyện vừa xảy ra hoàn toàn không đáng để nhắc tới:
“Tối qua con bé phát hoảng, tình trạng nghe bị ảnh hưởng. Nếu để nó bước vào phòng thi bình thường, tinh thần chắc chắn sẽ sụp đổ.”
“Vân Tâm khóc đến mức gần như ngất đi, anh không thể mặc kệ.”
“Em yên tâm. Anh là hiệu trưởng, tất cả thủ tục anh đều đã sắp xếp ổn thỏa.”
“An Hạ cũng đâu phải hoàn toàn không nghe được. Thành tích của con bé trước giờ rất tốt, mất vài điểm cũng không ảnh hưởng quá nhiều.”
Tôi im lặng nghe anh nói.