Giới thiệu truyện
Năm mẹ tôi tròn năm mươi tuổi, bà quyết định bước thêm một bước nữa.
Tôi không phản đối.
Trái lại, tôi còn đổi cho bà một căn nhà rộng rãi hơn, đồng thời chuẩn bị 160 nghìn tệ làm của hồi môn, chỉ mong nửa đời còn lại của mẹ có người bầu bạn và chăm sóc.
Thế nhưng cuộc hôn nhân thứ hai ấy mới bắt đầu chưa được bao lâu, vào một đêm khuya, điện thoại của tôi bất ngờ sáng lên.
Tin nhắn đến từ mẹ.
“Du Du, con đã ngủ chưa?”
Khi ấy tôi vẫn đang ở công ty, cùng đồng nghiệp chạy nước rút cho một dự án.
Cơn buồn ngủ tích tụ suốt nhiều ngày lập tức biến mất.
Mẹ tôi luôn duy trì thói quen ngủ sớm. Bình thường chưa đến mười giờ tối, bà đã tắt điện thoại nghỉ ngơi.
Nửa đêm đột nhiên tìm tôi, chẳng lẽ bà đã gặp chuyện khó xử?
Tôi vừa đặt tay lên bàn phím, tin nhắn kia bỗng biến mất.
Mẹ đã thu hồi nó.
Tôi định gọi điện hỏi ngay, nhưng rồi lại chần chừ.
Tính mẹ trước nay luôn như vậy, có chuyện vui thì kể, còn những điều khiến bà đau lòng, bà sẽ tìm mọi cách giấu đi.
Cho dù tôi gọi, chưa chắc bà đã chịu nói thật.
Sau một hồi suy nghĩ, tôi gửi đơn xin nghỉ phép, đặt vé máy bay về quê.
Dù thế nào, tôi cũng phải tận mắt nhìn xem mẹ đang sống ra sao.