Năm Năm Sau Khi Mẹ Mất - Chương 14
Bà ngoại hỏi con bé:
“Thích không?”
Con bé gật đầu.
Rồi rất nhanh lại khẽ nói:
“Con có thể chạm vào không?”
Bà ngoại nén nước mắt, đặt tay con bé lên công tắc.
“Đương nhiên là được.”
Ánh đèn sáng lên, rồi tắt xuống.
Lục Thính Vãn bấm đi bấm lại mấy lần.
Cuối cùng, con bé cong mắt, rất nhỏ giọng nói:
“Nó không giận.”
Bà ngoại cuối cùng không nhịn được nữa, quay đầu đi khóc.
Sau đó Lục Thính Vãn mới biết, thức ăn trên bàn có thể gắp lần thứ hai.
Sữa uống không hết, cũng sẽ không có ai mắng con bé lãng phí.
Đêm sợ tối, có thể gọi bà ngoại.
Làm vỡ cốc, không cần quỳ xuống xin lỗi.
Khi vừa đến nhà họ Thẩm, con bé luôn rất ngoan.
Ngoan đến mức làm người ta đau lòng.
Người khác hỏi con bé muốn ăn gì, con bé đều nói gì cũng được.
Hỏi con bé có muốn ra ngoài chơi không, con bé sẽ nhìn sắc mặt bà ngoại trước.
Bà ngoại không ép con bé phải lập tức tốt lên.
Chỉ ngày nào cũng ôm con.
Buổi sáng ôm một lần.
Buổi tối ôm một lần.
Trước khi ra cửa ôm một lần.
Về đến nhà lại ôm một lần.
Anh trai ban đầu không biết dỗ trẻ con.
Anh mua cho Lục Thính Vãn rất nhiều đồ chơi, chất đầy cả phòng trẻ em.
Lục Thính Vãn đứng ở cửa, không dám đi vào.
Anh trai ngồi xổm xuống:
“Đều là của con.”
Lục Thính Vãn ôm Tiểu Mãn, dè dặt hỏi:
“Làm hỏng thì sao?”
Anh trai nói:
“Mua lại.”
Con bé mở to mắt.
Như thể lần đầu tiên biết rằng, đồ hỏng rồi không nhất định phải bị mắng.
Về sau nữa, con bé cuối cùng cũng dám ngồi trên thảm chơi xếp gỗ.
Xếp đến giữa chừng, khối gỗ đổ sập.
Con bé theo bản năng ngẩng đầu.
Anh trai lập tức vỗ tay.
“Đổ rất tốt.”
Lục Thính Vãn ngẩn người.
Anh trai nghiêm túc:
“Như vậy chúng ta mới có thể xếp lại một lần nữa.”
Lục Thính Vãn nhìn anh rồi cười.
Đó là lần đầu tiên con bé cười sau khi đến nhà họ Thẩm.
Bà ngoại đứng ngoài cửa, lặng lẽ lau nước mắt.
11
Lục Tự đã đến rất nhiều lần.
Lần đầu tiên đến, anh mang theo rất nhiều đồ.
Váy đẹp, nguyên bộ tranh truyện, búp bê đắt tiền, còn có một sợi dây chuyền mặt trăng làm lại.
Bà ngoại không cho anh vào cửa.
Lục Tự đứng ngoài cửa, giọng khàn đến đáng sợ.
“Tôi muốn gặp Thính Vãn.”
Bà ngoại nói:
“Nó không muốn gặp cậu.”
Bên trong cửa, Lục Thính Vãn ôm Tiểu Mãn, ngồi ở góc cầu thang.
Thực ra con bé nghe thấy rồi.
Nghe thấy Lục Tự gọi tên mình.
Trước đây con bé đã chờ rất lâu, rất lâu.
Chờ ba nhìn con bé một cái, bế con bé một cái, hỏi con bé có đau không.
Nhưng bây giờ, thật sự đợi được rồi, con bé chỉ thấy sợ.
Bà ngoại hỏi con bé:
“Có muốn gặp không?”
Lục Thính Vãn cúi đầu nghĩ rất lâu.
Cuối cùng lắc đầu.
“Không muốn.”
Giọng con bé rất nhẹ.
Nhưng lại là lần đầu tiên con bé nói rõ ràng mình không muốn gì.
Bà ngoại xoa đầu con bé.
“Được, vậy thì không gặp.”
Hôm đó Lục Tự đứng ngoài cửa cho đến trời tối.
Cửa nhà họ Thẩm vẫn không mở.
Sau này, anh lại đến thêm mấy lần.
Lần nào cũng mang đồ đến.
Lần nào cũng bị trả lại.
Lục Thính Vãn không nhận.
Con bé đã có váy nhỏ mới, tranh truyện mới, chiếc giường mới và đèn ngủ mới.
Con bé còn có rất nhiều rất nhiều cái ôm.
Những thứ đến muộn ấy, dường như đột nhiên không còn quan trọng đến vậy nữa.
Nghe nói sau này Lục Tự thường một mình ở lại tổ trạch nhà họ Lục đến rất khuya.
Anh đã từng vào căn buồng nhỏ ấy.
Người hầu nói, anh ngồi ở trong đó suốt một đêm.
Khi đi ra, mắt đỏ đến đáng sợ.
Căn phòng đó về sau bị niêm phong lại.
Phòng ánh nắng cũng trống rất lâu.
Tri An bị đưa ra nước ngoài đi học.
Lục Tự vẫn nuôi con bé, nhưng không bao giờ để con bé đeo sợi dây chuyền mặt trăng nữa.
Sợi dây chuyền đó bị anh thu lại, khóa trong két sắt.
Nhưng Thính Vãn đã không cần nữa.
Con bé từ trước đến nay không cần một sợi dây chuyền để chứng minh mẹ yêu mình.
Con bé nhớ tối hôm đó, mẹ đã ngồi xổm bên giường, nói với con:
“Con là con gái của mẹ.”
“Mẹ chỉ sinh một mình con thôi.”
Chỉ vậy là đủ rồi.
Sau này rất nhiều năm, mỗi năm Lục Tự đều sẽ gửi quà sinh nhật đến nhà họ Thẩm.
Năm đầu tiên là một hộp nhạc pha lê rất đẹp.