Giới thiệu truyện
Đêm Hứa Tri Dao trở về, tôi đã tận mắt chứng kiến Châu Nghiên Từ tháo chiếc nhẫn đôi của hai đứa. Chỉ vài giây ấy thôi cũng đủ khiến mọi lời hứa suốt hai năm qua trở nên vô nghĩa.
Cửa phòng nghỉ khép hờ.
Anh đứng trước tấm gương sát đất, cúi đầu xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc trên ngón giữa bàn tay phải.
Chiếc nhẫn đã đeo quá lâu, ôm khít lấy ngón tay gần hai năm nên tháo ra chẳng hề dễ dàng. Đến lần dùng sức thứ hai, nó mới chịu rời khỏi tay, để lại một vệt đỏ hằn rõ trên khớp ngón.
Đó là chiếc nhẫn chúng tôi mua không lâu sau khi bắt đầu yêu nhau.
Không kim cương, không họa tiết cầu kỳ. Bên trong chỉ khắc duy nhất chữ cái đầu trong tên của đối phương.
Khi ấy anh từng nói, trước lúc công khai mối quan hệ, ít nhất cũng nên có một thứ chứng minh rằng chúng tôi thuộc về nhau.
Vậy mà hôm nay…
Chính anh lại tự tay tháo bỏ thứ chứng minh ấy.
Tần Hoài tựa người vào sofa, thấy vậy liền nhướng mày.
“Sao hôm nay lại tháo nhẫn? Trước giờ chẳng phải cậu quý nó nhất sao?”
Châu Nghiên Từ chậm rãi cất chiếc nhẫn vào túi trong bên trái áo vest.
“Tri Dao vừa về rồi. Không cần để cô ấy nhìn thấy.”
“Nhìn thấy thì sao chứ?”
Tần Hoài cười đầy ẩn ý.
“Đừng nói với tôi là đợi người ta bao nhiêu năm rồi mà đến giờ vẫn chưa chịu từ bỏ nhé?”
Châu Nghiên Từ không phủ nhận.
Anh đưa tay chỉnh lại cổ tay áo. Trong gương, ánh mắt vẫn bình thản đến lạ, như thể thứ vừa tháo xuống chỉ là một món phụ kiện không hợp hoàn cảnh.
Tần Hoài lại hỏi:
“Thế còn Vãn Kiều? Cô ấy vẫn đang đeo chiếc giống hệt mà.”
Châu Nghiên Từ im lặng vài giây rồi mới lên tiếng.
“Cô ấy sẽ không so đo mấy chuyện nhỏ như vậy.”
Tôi đứng ngoài cửa.
Trong tay là cốc nước ấm.
Viên thu/ốc dưới đáy đã tan hết, khiến nước chuyển sang màu trắng đục, mang theo vị đắng chát.