Giới thiệu truyện
Ngày Cố Thanh Nhiên xuất viện sau hai tháng nằm trên giường bệnh, cô từng nghĩ người đầu tiên mình nhìn thấy sẽ là Lục Cảnh Thâm.
Cô đã từng tưởng tượng rất nhiều lần.
Anh sẽ đứng trước cửa bệnh viện, trong tay cầm bó hoa cô thích, nhìn cô bằng ánh mắt đau lòng rồi nói:
“Thanh Nhiên, em vất vả rồi.”
Nhưng hiện thực lại cho cô một cái tát lạnh lùng.
Chiếc xe vừa dừng trước biệt thự nhà họ Lục, cô còn chưa kịp bước vào cửa đã nghe thấy tiếng cười dịu dàng của một người phụ nữ xa lạ.
Trong phòng khách, Lục Cảnh Thâm đang cẩn thận đỡ một cô gái ngồi xuống sofa.
Người phụ nữ kia mặc chiếc váy cao cấp vốn được mẹ chồng cô giữ gìn, trên cổ còn đeo sợi dây chuyền ngọc lục bảo mà Lục phu nhân từng nói chỉ dành cho người sinh cháu trưởng nhà họ Lục.
Bàn tay cô gái đặt lên bụng, vẻ mặt hạnh phúc.
“Cảnh Thâm, anh đừng lo cho em quá. Chỉ là mang thai thôi, em chịu được.”
Câu nói ấy khiến bước chân Cố Thanh Nhiên dừng lại.
Ba năm làm vợ anh.
Ba năm chờ đợi một đứa trẻ thuộc về hai người.