Giới thiệu truyện
Anh đã tưởng người ch/e/t là cô gái mình yêu, vì thế khoảnh khắc biết người nằm đó không phải cô ta, anh gần như trút được toàn bộ gánh nặng trong lòng.
Ngày đầu tiên sau khi tôi ch/e/t, Lục Cảnh Thâm xuất hiện ở phòng x/á/c trong tình trạng vô cùng chật vật.
Mưa bên ngoài vẫn chưa ngừng.
Áo khoác của anh ướt đẫm, phần vai còn đọng nước, vậy mà anh thậm chí chẳng buồn thay ra.
Vừa bước vào phòng, anh đã đi thẳng tới bàn giải phẫu.
Hai tay anh chống lên mép kim loại lạnh buốt, ánh mắt khóa chặt vào người đang nằm phía trước.
Anh cho rằng người đó là Tống Nhược Vi.
Bởi chiếc áo khoác màu kem đang mặc trên người t/h/i t/h/ể vốn thuộc về cô ta.
Sợi vòng ngọc trai trên cổ cũng là của cô ta.
Ngay cả chiếc hộp thuốc bằng bạc được tìm thấy trong túi áo, mặt ngoài có khắc hai chữ cái “TR”, cũng là đồ của cô ta.
Chỉ có một thứ không thuộc về Tống Nhược Vi.
Đó là người đang nằm trên bàn.
Là tôi.
Lục Cảnh Thâm chậm rãi đưa tay về phía tấm vải trắng che mặt.
Ngay trước khi chạm vào nó, đầu ngón tay anh khẽ run.
Tôi đứng bên cạnh, nhìn cảnh tượng ấy mà gần như không thể tin nổi.
Bảy năm làm vợ chồng, tôi từng sốt đến mức mất ý thức.
Anh không run.