Ngay giữa lễ đính hôn - Chương 12
Tất cả đều được ghi dưới danh nghĩa “tiếp đón đối tác”, “truyền thông dự án” hoặc “chi phí tư vấn hình ảnh”.
Người phê duyệt phần lớn giao dịch là bà Lưu Mỹ Hà.
Một số khoản khác do chính Tống Minh Triết ký tên.
Phóng viên lập tức xôn xao.
Luật sư trưởng bình tĩnh tuyên bố:
“Công ty Vân Đình đình chỉ giải ngân không liên quan đến tranh chấp tình cảm của giám đốc Lâm.”
“Nguyên nhân là bên quản lý dự án có dấu hiệu sử dụng vốn sai mục đích và cung cấp thông tin không trung thực.”
“Chúng tôi đã gửi hồ sơ tới cơ quan có thẩm quyền, đồng thời yêu cầu phía Tống thị hoàn trả những khoản tiền không hợp lệ.”
Sau đó, màn hình chuyển sang hồ sơ điều trị mà phía Tống Khả Hân công khai trên mạng.
Bệnh viện xác nhận cô ta chỉ nhập viện truyền nước do mất ngủ và hạ đường huyết.
Không có chẩn đoán nào liên quan đến chứng lo âu nghiêm trọng như bài viết đã tuyên bố.
Tiếp theo là video đầy đủ trong lễ đính hôn.
Không phải đoạn cắt ngắn trên mạng.
Trong video, mọi người có thể nhìn thấy rõ Tống Khả Hân chủ động mặc váy trắng, khoác tay Tống Minh Triết, chiếm vị trí của tôi và liên tục khiêu khích bằng ánh mắt.
Họ cũng nghe được toàn bộ lời bà Lưu Mỹ Hà mắng tôi không biết điều.
Cuối cùng, Nhã Kỳ công bố giấy ủy quyền từ luật sư.
Công ty chúng tôi sẽ khởi kiện tài khoản đã đăng thông tin sai sự thật về tôi.
Từ đầu đến cuối, tôi không cần xuất hiện.
Sự thật đã đủ khiến tất cả lời dối trá của bọn họ sụp đổ.
Chưa đầy một giờ sau khi họp báo kết thúc, hướng dư luận hoàn toàn đảo ngược.
Tài khoản tự xưng bạn thân của Tống Khả Hân vội vàng xóa bài.
Nhưng mọi bằng chứng đều đã được lưu lại.
Một phóng viên còn điều tra ra người đứng sau tài khoản đó chính là trợ lý riêng của Tống Khả Hân.
Cô ta tự biên tự diễn toàn bộ màn kêu oan.
Dưới bài phỏng vấn của bà Lưu Mỹ Hà, bình luận tràn ngập lời chế giễu.
“Lấy tiền dự án mua túi cho con gái nuôi mà còn nói mình bị chèn ép.”
“Con dâu tương lai bỏ tiền, em gái nuôi hưởng thụ, đúng là phân công rõ ràng.”
“Nhà họ Tống muốn cưới một cây rút tiền chứ đâu muốn cưới con dâu.”
“May mà cô Lâm chạy kịp.”
Tôi tắt điện thoại.
Trong lòng không hề có cảm giác vui sướng như tưởng tượng.
Chỉ có sự nhẹ nhõm.
Cuối cùng, tôi không cần tiếp tục giải thích mình không phải người nhỏ nhen.
09
Ba ngày sau, nhà họ Tống đến nhà tôi.
Bọn họ không báo trước.
Khi người giúp việc mở cửa, bà Lưu Mỹ Hà lập tức dẫn Tống Khả Hân bước vào.
Tống Minh Triết và ông Tống Đức Khải đi phía sau.
Cha mẹ tôi đang dùng trà trong phòng khách.
Nhìn thấy bọn họ, cha tôi không đứng lên.
Ông chỉ đặt tách trà xuống.
“Nhà họ Tống đến có chuyện gì?”
Ông Tống Đức Khải cố gắng nở nụ cười.
“Anh Lâm, chuyện giữa hai đứa trẻ khiến hai nhà đều khó xử.”
“Hôm nay chúng tôi đưa Minh Triết và Khả Hân đến xin lỗi.”
Cha tôi nhìn sang tôi.
“Con muốn gặp không?”
Tôi đang ngồi cạnh mẹ.
“Để họ nói.”
Ông Tống lập tức quay sang Tống Minh Triết.
“Còn không mau xin lỗi Uyển Đình?”
Tống Minh Triết đứng trước mặt tôi.
Chỉ vài ngày không gặp, vẻ ngoài của anh đã tiều tụy hơn rất nhiều.
“Uyển Đình, chuyện hôm đó là lỗi của anh.”
“Anh không xử lý tốt quan hệ giữa em và Khả Hân.”
“Anh cũng không nên ép em nhường chỗ.”
“Anh xin lỗi.”
Tôi im lặng chờ đợi.
Anh nói tiếp:
“Anh đã bảo Khả Hân chuyển khỏi nhà họ Tống.”
“Sau này anh sẽ giữ khoảng cách với em ấy.”
“Chúng ta tổ chức lại lễ đính hôn được không?”
Tôi nhìn anh.
“Anh cho rằng chỉ cần đuổi cô ta đi là mọi chuyện có thể quay lại như cũ sao?”
“Anh biết em còn giận.”
“Anh có thể chờ.”
“Anh không cần chờ.”
Tôi đáp.
“Bởi tôi sẽ không quay lại.”
Tống Minh Triết siết tay.
“Chúng ta đã ở bên nhau năm năm.”
“Em thật sự có thể bỏ hết sao?”
“Tôi không bỏ năm năm ấy.”
“Tôi chỉ không dùng cả đời còn lại để trả giá cho năm năm đã mất.”
Sắc mặt anh cứng đờ.
Tống Khả Hân đột nhiên bước tới, quỳ xuống trước mặt tôi.
Mọi người trong phòng khách đều sửng sốt.
Cô ta ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt.
“Chị Uyển Đình, tất cả đều là lỗi của em.”
“Em không nên mặc váy trắng.”
“Không nên giành chỗ của chị.”
“Càng không nên dùng tiền của dự án.”
“Em sẽ trả lại.”
“Chỉ cần chị tha thứ cho anh Minh Triết, chị muốn em làm gì cũng được.”
Tôi nhìn cô ta.
“Đứng lên.”
“Chị không tha thứ, em sẽ không đứng.”
“Vậy cô cứ quỳ.”
Tống Khả Hân không ngờ tôi lại trả lời như vậy.
Biểu cảm trên mặt cô ta lập tức cứng lại.
Bà Lưu Mỹ Hà đau lòng, định bước tới đỡ cô ta.
Nhưng ông Tống Đức Khải trừng mắt khiến bà không dám hành động.
Tống Khả Hân tiếp tục khóc.
“Chị có thể lấy lại căn hộ và xe của em.”
“Em cũng có thể rời khỏi thành phố này.”
“Xin chị đừng ép nhà họ Tống đến đường cùng.”
Tôi bật cười.
“Tôi