Giới thiệu truyện
Có người bị chồng t/á/t xong vẫn phải cúi đầu nhận lỗi. Còn tôi thì khác. Chỉ sau hai cái t/á/t ấy, tôi lặng lẽ dọn sạch mọi thứ thuộc về mình ra khỏi căn nhà đó.
Đến khi anh ta quỳ giữa phòng khách trống rỗng, vừa khóc vừa điên cuồng gọi điện tìm tôi thì tất cả đã kết thúc. Số điện thoại của anh ta từ lâu đã nằm yên trong danh sách chặn.
Mẹ chồng tôi vừa ung dung nhai bánh đào tô vừa lạnh lùng buông một câu:
“Đàn bà mà không đ/ánh thì không biết nghe lời.”
Khoảnh khắc bàn tay Trần Kiến Quân giáng xuống mặt tôi, tôi nhìn thấy rất rõ những đầu ngón tay anh ta đang run lên.
Không phải vì xót.
Mà vì sợ mình ra tay chưa đủ mạnh để mẹ được hài lòng.
Sau cái t/á/t ấy, việc đầu tiên anh ta làm không phải nhìn tôi, mà là quay sang nhìn mẹ mình. Ánh mắt đầy thấp thỏm, như một đứa trẻ đang chờ được khen thưởng.
Lưu Quế Phương khẽ cong khóe môi, gật đầu đầy mãn nguyện.
“Đáng lẽ phải làm thế từ lâu rồi.”
Tôi đưa tay sờ lên gò má đang nóng rát.
Không khóc.
Không đôi co.
Chỉ lặng lẽ đứng dậy, đi vào phòng ngủ rồi khóa cửa.
Mười bốn tiếng sau.
Người đàn ông ấy quỳ giữa căn nhà không còn sót lại thứ gì, vừa khóc vừa gọi điện cho tôi.
Đáng tiếc.
Anh ta đã bị tôi chặn từ rất lâu.