Giới thiệu truyện
Ngày tôi xuất giá, bố không dặn dò chuyện vợ chồng trước, cũng chẳng căn dặn quy củ hào môn. Ông chỉ kín đáo nhét vào tay tôi một cuốn sách mang tên 《Sổ tay sinh tồn của kiều thê hào môn》.
Cuốn sách có cái bìa hồng chói đến đau mắt. Ngay chính giữa còn in hình một cô gái nhỏ nước mắt giàn giụa, khóc đến mức trông như hoa lê gặp mưa.
Tò mò, tôi mở ngay trang đầu.
Dòng đầu tiên đập vào mắt chỉ có một quy tắc.
“Nói ít, khóc nhiều, gặp chuyện thì ngất ngay.”
Tôi đọc đi đọc lại mấy chữ ấy rồi ngẩng đầu nhìn bố.
“Không giả vờ ngất có được không bố?”
Người đàn ông mặc bộ vest đắt đỏ trước mặt tôi nhíu mày nặng trĩu, vẻ mặt chẳng khác nào sắp bị chủ nợ kéo đến đòi tiền. Ông thở dài đầy đau khổ.
“Con gái, cả nhà mình mất bao năm mới rời được thế giới ngầm để bước ra ngoài sáng. Cuộc hôn nhân này quyết định chuyện tẩy trắng của cả tập đoàn. Nhà họ Bùi chỉ thích con gái hiền lành, dịu dàng. Cho nên chuyện năm mười sáu tuổi con một mình dẹp sạch mười ba băng đảng ở Nam Cảng, tuyệt đối không được để họ biết.”
Tôi nghiêng đầu.
“Vậy nếu họ bắ/t nạ/t con thì sao?”