Giới thiệu truyện
Ngày cha tôi chuẩn bị hạ h/u/yệ/t, cả thôn tuyệt nhiên chẳng có lấy một người chịu đứng ra khiêng q/u/a/n t/à/i.
Chiếc q/u/a/n t/à/i nằm lặng giữa gian chính, khăn tang trắng phủ dài chạm nền, nén hương đã cháy quá nửa, tro tàn lặng lẽ rơi vào chiếc chậu sắt bên dưới.
Ngoài cổng, bác cả thản nhiên ngồi trên ghế tre, vừa cắn hạt dưa vừa lớn tiếng đến mức át cả tiếng kèn đám hiếu.
Ông ta hừ lạnh.
“Lý Tĩnh Uyên, đầu óc mày có vấn đề rồi hả?”
Tôi vẫn quỳ trước linh cữu, ánh mắt không rời di ảnh của cha.
Ông ta tiếp tục.
“Cha mày ch/e/c ba hôm rồi. Tiền bồi thường cũng cầm đủ cả. Không chịu bỏ nổi một đồng, lấy tư cách gì bắt cả làng đi khiêng q/u/a/n t/à/i?”
Tôi đáp bình tĩnh.
“Bác cả, chuyện khiêng q/u/a/n t/à/i là tập tục của làng, đâu phải cuộc mua bán.”
Ông ta cười khẩy.
“Mày còn nhớ có lệ làng à? Ở đây, người lớn nói mới là luật. Cha mày lúc còn sống không nghe tao. Giờ ch/e/c rồi thì cũng phải nghe.”
Bên ngoài sân, người đứng xem đã kín gần nửa thôn.
Chú ba khoanh tay đứng nhìn.
Bác gái cả vẫn đều tay bóc hạt dưa.